Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3290 lượt.
ộc của Hung nô vương.
Bắt tù binh lâu, vương bài này sẽ mất đi giá trị của nó, một Hung nô vương lâu không có mặt, so ra còn thua kém một binh lính Hung nô nho nhỏ.
Bất kỳ cái gì cũng đều có kỳ hạn, vương cũng giống thế.
Cho nên, bọn họ mới lựa thời gian tốt nhất để bắt đầu trao đổi, tranh thủ được lợi ích lớn nhất.
Mà rõ ràng Thiền Vu Hung nô cũng biết rõ điểm này, cho nên ngày hôm qua đã mở miệng, để Lưu Nguyệt tuỳ ý nói ra tiền chuộc.
“Vậy theo ý ngươi?” Võ tướng đệ nhất Bắc Mục Khố Tạp Mộc giương mắt nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt nói.
Lưu Nguyệt nghe vậy cũng không khách khí, ngón tay trên bản đồ trước mặt nhanh chóng vẽ vẽ, chỉ vào biên giới tây bắc của Bắc Mục và Hung nô nói: “Nếu muốn những thứ hào nhoáng, lại không cách nào nắm cho chắc, không bằng yêu cầu cái này.”
Tiêu thái hậu, Da Luật Cực thấy vậy đồng loạt lại gần để nhìn cho rõ.
“Khô sa thảo nguyên?” Lê Khoát trừng mắt.
” Đúng, khô sa thảo nguyên và mười cái thành trì phụ cận của nó.” Lưu Nguyệt gật đầu.
“Có nhầm không, khô sa thảo nguyên cằn cỗi bạc màu, căn bản là không có nhiều tác dụng, mà mười tòa thành phụ cận chúng, riêng cằn cỗi không nói, lại còn rất hỗn loạn, người Nữ Chân, người Đột Quyết, người Ma Lạc toàn một đám hỗn loạn, đây hoàn toàn là đồ bỏ.”
Lê Khoát nghe Lưu Nguyệt nói như thế, ngay lập tứ nhảy dựng lên, đầu run lên.
” Đúng, nơi này phải gánh một trách nhiệm rất nặng, không nên.” Khố Tạp Mộc cũng kiên quyết phản đối.
“Tại sao lại lấynơi này, ngươi đùa giỡn chúng ta có phải không?” Sắc mặt Da Luật Cực cũng không tốt, ban nãy nghe Lưu Nguyệt nói rõ ràng đâu ra đấy, còn tưởng rằng nàng thực sự có ý kiến hay, hiện tại xem ra ngay cả nói năng lưu loát cũng không nổi, không hiểu lại giả bộ biết.
Tiêu thái hậu trầm mặc không nói gì, nhưng sự phản đối lại hiện ra rõ ràng.
“Còn 10 tòa thành kia, dù người Hung Nô sống trải rộng khắp nơi, thế lực hùng mạnh, mà cũng không khiến bọn họ thuần phục được, không dám dùng biện pháp mạnh cưỡng ép vì sợ bị cắn ngược lại, khiến nó bây giờ chỉ là một nơi hỗn tạp.
Dân tộc Hung nô quản không được, vậy chỉ cần chúng ta chỉnh đốn lại, vậy tuyệt đối sẽ trở thành người Bắc Mục, vĩnh viễn không cần sợ nó sẽ nổi dậy, phản chú.
Huống chi, nơi cằn cỗi vậy mà dân tộc Hung Nô cũng không thu thập nổi, chứng tỏ người dân nơi này cũng không đơn giản, có thêm thế lực cường đại như vậy hỗ trợ, nhất cử lưỡng tiện.”
Nói đến đây Lưu Nguyệt vặn vẹo thắt lưng, quay đầu nhìn Da Luật Hồng nói: “Trong đối nhân xử thế, mắt phải biết nhìn xa trông rộng, muốn có bảo thạch (đá quý), không nhất định phải trả giá cao đoạt về, quan trọng là phải nhìn ra được bảo thạch vùi lấp trong cát bụi, thứ như vậy mới hoàn toàn thuộc về mình, hãy nhớ kỹ.”
Dứt lời, cũng không chờ Da Luật Hồng hiểu rõ, buông Da Luật Hồng xuống, xoay người đi ra ngoài lều vải, không hề chần chừ.
Bên ngoài lều vải, dương quang kim sắc chiếu rọi trên người Lưu Nguyệt, nhìn từ phái sau nàng, một mảnh kim quang lóng lánh, khiến người ta không dám nhìn.
Bên ngoài, binh lính Bắc Mục nhìn thấy nàng, lập tức kính cẩn khom mình hành lễ.
Đối với dũng sĩ, bọn họ tuyệt đối không hề keo kiệt sự kính trọng đối với người xứng đáng.
” Xinh đẹp.” Đi khỏi lều trướng không xa, Âu Dương Vu Phi từ trong lều trướng đi ra, vẻ mặt khen ngợi vỗ nhẹ bàn tay.
Tai hắn tốt lắm.
“Ánh mắt thật tốt, phân tích và khéo léo dẫn dắt rất có đạo lí, Lưu Nguyệt ngươi khiến ta nhìn với cặp mắt khác xưa Vu Phi vừa vỗ tay, vừa lại gần, sóng vai đi cùng Lưu Nguyệt.
” Quá khen.” Vẻ mặt Lưu Nguyệt đạm nhạt, không có kiêu ngạo, cũng không có đắc ý.
” Ngươi hiểu rất rõ thảo nguyên?” Âu Dương Vu Phi cùng sóng vai với Lưu Nguyệt hỏi, theo lý mà nói người Trung Nguyên ngoại trừ Ngạo Vân muốn chống lại hoàng thất Hung nô, Bắc Mục, cũng chỉ nghe ngóng một chút, còn lại không nên hiểu rõ như thế.
“Chỉ cần là ta muốn tìm hiểu.” Lưu Nguyệt trả lời, trước sau tràn ngập sự tự tin.
Từ lúc nàng quyết định đi vào thảo nguyên, nàng cũng đã tìm hiểu về mọi thứ trên thảo nguyên, chỉ cần muốn thì đều có thể biết.
Huống chi, mấy nước này, thế lực chưa từng va chạm nhau, nàng tuy không phải quyền cao chức trọng, thế nhưng cũng không có nghĩa là nàng không biết.
Thủ tướng thế kỷ hai mươi mốt, tổng thống, quốc vương giành giật, gia tộc hắc ám cấu xé cũng không hề ít, nàng nhìn thấy rất nhiều, cho nên gây khó dễ có chừng mực, nắm chắc tiêu chuẩn, cách thức tranh đoạt nào là thích hợp nhất, cái loại chính xác này không thể nói suông.
Âu Dương Vu Phi nghe Lưu Nguyệt kiêu ngạo nói như vậy, cười thâm trầm, gảy gảy ngón tay nói: “Ta tính toán, phải đếm tới mấy, một, hai, ba… mười lăm….”
” Trung Nghĩa vương, Trung Nghĩa vương, đợi đã, đợi đã.” Vừa đếm đến mười lăm, Khố Tạp Mộc từ trong kim trướng của Tiêu thái hậu vọt ra.
Lưu Nguyệt nghe thấy nhưng không dừng bước, cả người lạnh lẽo như trước, vẫn tiếp tục tiến bước.
Khố Tạp Mộc ở đằng sau nhanh chóng chạy đến, khôn