Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3291 lượt.
Âu Dương Vu Phi nhất thời luống cuống tay chân lau chùi đi, đáng chết, đáng chết, mùa đông khô hanh nóng cái gì, hắn không có định lực như vậy từ lúc nào.
” Dám rơi nước mũi lên lưng ta, ta bẻ cổ ngươi.” ( =)) ) Lưu Nguyệt ném xuống một câu lạnh buốt.
Lại dám nhỏ nước nước mũi lên lưng nàng, nam nhân lớn như vậy lại vì lạnh mà nhỏ nước mũi lên lưng nàng, con mẹ nó, buồn nôn.
Khuôn mặt đen lại, Âu Dương Vu Phi bị bức hoàn toàn không dám nhận, nhưng khóe miệng lại co rúm kịch liệt, nước mũi, quên đi, cứ coi như nước mũi đi.
Nước mũi màu đỏ, đêm nay có chút cuộn trào mãnh liệt.
Ai nói mùa đông chỉ lạnh, sẽ không bị nóng trong người.
Trăng tròn nhô lên cao, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, thật đẹp.
Tranh luận quyết liệt, vẫn kéo dài đến tận hai canh giờ sau, mới có kết quả cuối cùng.
Hai đại tướng Bắc Mục, một thân vương, sắc mặt cũng đều ửng đỏ vì hưng phấn, cả chân mày cũng đều là ý cười.
“Lấy nghìn dặm mục nguyên nghìn dặm ốc thổ, tiếp giáp nghìn dặm mục nguyên là mười ba tòa thành trì, Lưu Nguyệt ngươi có ý kiến gì không?” Tiêu thái hậu cuối cùng hỏi Lưu Nguyệt vẫn luôn ngồi im không lên tiếng.
Lưu Nguyệt thu hồi ánh mắt vẫn luôn nhìn bản đồ, mặt mày khẽ nhúc nhích, trầm giọng nói: “Có.”
Một câu nói trầm lắng, nhất thời làm cho Da Luật Cực có chút kinh ngạc.
Nàng là người Trung Nguyên, tuy rằng có công lớn, được phong làm Trung Nghĩa vương, nhưng chẳng qua chỉ là một cái phong hào mà thôi, một cái thân phận phú quý thế thôi, nàng thì làm gì biết được tình hình của Bắc Mục và dân tộc Hung nô, khách khí hỏi nàng một câu, nàng lại có thể nói có.
” Vậy ngươi nói một chút.” Da Luật Cực nghiến răng nhìn Lưu Nguyệt, mấy người giữa lều lớn cũng nhất tề xoay qua nhìn chăm chú vào Lưu Nguyệt.
Lưu Nguyệt thấy vậy bèn buông tay Da Luật Hồng, đứng dậy, thản nhiên liếc qua mấy người rõ ràng không thèm để ý đến ý kiến của nàng.
Chậm rãi nói: “Nếu ta đã đồng ý nhận lấy thân phận vương tỷ, cũng chỉ suy nghĩ vì vương, ta không hy vọng hắn, công dã tràng.”
Nói đến đây cũng không kịp để cho mấy người kia mở miệng nói, một ngón tay chỉ vào bản đồ trước mặt nói: “Tối hôm qua, ta cũng có nhìn qua tình hình biên giới giữa Bắc Mục và dân tộc Hung nô.
Các ngươi nói mục nguyên, ở phía biên giới tây nam Bắc Mục, đất đai phì nhiêu, gần như nuôi dưỡng một trăm vạn người Hung nô.
Mười ba thành trì giáp với nghìn dặm mục nguyên, đúng là một trong hai nơi phồn thịnh nhất của Hung nô, chi trì một phần ba thu nhập hàng năm của Hung nô, cũng đủ nuôi một trăm ba mươi vạn số người.
Hai nơi này đều tốt, chẳng qua các ngươi có nghĩ đến hơn hai trăm tộc nhân Hung nô, Bắc Mục chúng ta cần phái bao nhiêu binh mã, mới có thể đủ để áp chế? Không để cho bọn họ có cơ hội phản công, cuối cùng làm hại chúng ta tiền mất tật mang?”
Giọng nói rất nhạt, lại rất vang vọng, Lưu Nguyệt nói xong chậm rãi ngẩng đầu nhìn mấy người trước mặt.
Một mảnh trầm mặc, ban nãy rõ ràng là không thèm để Lưu Nguyệt vào trong mắt, giờ Da Luật Cực và Tiêu thái hậu liếc mắt nhìn nhau, nhất tề cau mày.
” Lời này dường như không sai.” Khố Tạp Mộc mặt đen, xoa mái tóc cứng đờ.
Cái này hình như có chút đạo lý, nhưng lại không nói biện pháp là gì, võ tướng dùng để đánh nhau, khéo léo dẫn dắt, cũng không phải sở trường của hắn.
” Tiếp tục.” Da Luật Cực vuốt cằm, nhíu mi.
Ban nãy do nhiều năm qua khó mà bắt được Hung nô vương bị làm cho hưng phấn quá mức, thầm nghĩ muốn một giá tốt, trái lại đã quên điểm ấy, được Lưu Nguyệt nhắc tới, mới thanh tỉnh lại.
Bắc Mục hắn cũng chỉ có mấy trăm vạn người, hắn lấy đâu ra nhân lực để đi trấn áp.
Lưu Nguyệt nghe vậy: “Tốt, ta đây tiếp tục nói, một phần ba thiên hạ bị cắt bỏ, chỉ để đón một Hung nô vương, một Hung nô vương bị người ta bắt làm tù binh.
Các vị, đổi lại nếu hôm nay là Bắc Mục phải đứng trước tình huống như vậy, các ngươi có thể cấp cho hay không? Không cần trả lời vội vã, suy nghĩ cẩn thận rồi nói.”
Không một ai lên tiếng, Lê Khoát vài lần mở miệng, cuối cùng cũng không có nói gì.
“Sẽ không.” Sau cùng, Tiêu thái hậu lạnh lùng nói ra hai chữ.
” Đúng, sẽ không, thà giữ lấy một phần ba thiên hạ còn hơn đổi về một quân vương là choi chúng ta hổ thẹn, không bằng lập tân vương, người muốn làm Thiền Vu Hung nô vương rất nhiều.” Lưu Nguyệt ngón tay di chuyển, chỉ chỉ vào một thành trì ở trung tâm Hung nô, Ung Kinh. (Su: Thiền Vu thật ra chỉ là tên hiệu, k phải tên thật của ông vua kia đâu nha)
Cả người toát lên sự tự tin hào hoa phong nhã, một thân nổi bật sự uy nghiêm và sự chắc chắn tuyệt đối, như nắm giữ hết thảy trong tay, trong không gian nhẹ nhàng tản ra, đó là phong thái của người đầu tiên đã từng dẫn binh đoàn đi vào rừng rập.
Tiêu thái hậu và thân vướng Da Luật Cực lại liếc mắt nhìn nhau, đối với chuyện này, bọn họ tuyệt đối không bác bỏ, đó cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ còn chưa có trở về thủ đô Thịnh kinh của Bắc Mục đã bắt đầu lo lắng đến chuyện tiền chu