Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343289

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3289 lượt.

g chút hiềm nghi duỗi tay bắt lấy cánh tay Lưu Nguyệt, cười vạn phần sùng bái và nịnh hót nói: “Chúng ta đều là người thô thiển, không hiểu mấy thứ sâu xa như thế, ngươi không nên tức giận nha, đến đến, thái hậu mời ngươi vào bàn bạc tiếp, ngươi nói rất có lý, rất có lý.”
Vừa lặp đi lặp lại một câu “rất có lý”, dường như chỉ cần vậy là có thể biểu đạt sự hưng phấn và sùng bái của hắn.
Vừa cầm lấy cánh tay Lưu Nguyệt, túm Lưu Nguyệt vào trong lều vải, hệt như một con trâu hoang dã.
Lưu Nguyệt thấy vậy ánh mắt trở nên nhiêm túc, cổ tay đột nhiên thoát khỏi kềm kẹp của hắn như một con rắn, Khố Tạp Mộc dùng sức quá lớn, nhất thời liên tiếp lao về phía trước vài bước.
Lưu Nguyệt vẻ mặt bình thản, hai tay chắp sau lưng, bất động tại chỗ.
” Cao thủ chính là cao thủ, Trung Nghĩa vương, chúng ta là người trên thảo nguyên, từ trước đến nay ngay thẳng, có oán thì nói, nhìn không thuận mắt thì đánh, cảm thấy chúng ta không hòa hợp, vậy đánh một trận, cũng không có vấn đề gì, không nên tức giận, đó không phải phong cách của thảo nguyên chúng ta.”
Cách đó không xa, Tiêu thái hậu xôc kim trướng lên, Tiêu thái hậu và thân vương Da Luật Cực còn cả Da Luật Hồng và Lê Khoát đi ra, Da Luật Cực xa xa lớn tiếng nói.






“Đúng, chúng ta chính là người thô thiển, ngươi có học thức, bản lĩnh lại lợi hại, thấy chúng ta sai, lại còn chết không giữ lời hứa coi thương người, ngươi cùng chúng ta đánh một trận là đủ rồi, tức giận cái gì, dù gì chỉ cần tốt cho Bắc Mục chúng ta, thế nào cũng được.”
Lao ra trước vài bước, Khố Tạp Mộc ổn định thân thể, quay đầu vỗ vỗ ngực lớn tiếng nói với Lưu Nguyệt.
“Đúng, chính là lời này…”
Lưu Nguyệt nghe mấy người đó nói cực kỳ hào sảng, tức giận trong lòng cũng nhanh chóng biến mất, nàng vui vẻ.
Trực tiếp thẳng thắn, đúng là đúng, sai là sai.
Bọn họ lúc này đang ở vùng biên giới của dân tộc Hung nô và Bắc Mục, cho nên cách cũng không quá xa.
Lưu Nguyệt nghe vậy trong đầu tính toán một chút, nhìn Khố Tạp Mộc bên cạnh nói: “Đi cũng được, ai là chủ, ai là phó?”
” Đương nhiên ngươi là chủ.” Khố Tạp Mộc nở nụ cười, lộ ra một hàm răng trắng bóc, đàm phán, tìm hắn thì được gì chứ.
” Tốt lắm, nếu dọc đường đi không nghe ta, đừng trách ta trở mặt vô tình, còn nữa, cho ta hai vạn binh mã.”
“Có thể.” Tiêu thái hậu chút chần chờ cũng không có.
” Chuẩn bị, ngươi qua đay với ta.” Lưu Nguyệt nghe thế gật đầu một cái, một chút chần chờ cũng không có, vung tay lên với Khố Tạp Mộc, xoay người đi về phía lều vải của nàng.
Đàm phán, nàng đã từng trải qua không ít, không phải cứ nói ra một cái giá cao cho đối phương là có thể có được, đó là một môn tri thức.
Muốn trong cuộc đàm phán thu được lợi nhuận lớn nhất, cũng không phải ngươi muốn chọn cái gì là có thể lấy, sợ gì nó là một ngọn cỏ, ngươi nếu muốn cũng có thể biến nó thành một cái bảo khố, cái này cần kỹ xảo thâm sâu, cần phải lập tức bàn bạc đối sách mới là tốt.
Lúc này đây, cái này tương đương với quốc tế đàm phán.
Xoay người bước đi, nhanh chóng quyết đoán, khiến Tiêu thái hậu vẻ mặt càng thâm sâu, chăm chú nhìn Lưu Nguyệt đã đi xa, vẻ mặt khó nói rõ là cái gì.
” Ngươi tiểu tử này, lần này lại bắt được một người có bản lĩnh như vậy, Bắc Mục chúng ta sau này thật có phúc.” Vẻ mặt Da Luật Cực hớn hở vui mừng, ôm lấy Da Luật Hồng, cười lớn đi về phía sau.
Nơi đóng quân, nhất thời bắt đầu bận rộn chuẩn bị.
Không có ai chú ý đến vẻ mặt của Tiêu thái hậu.
Khởi binh, mang theo Hung nô vương đi Lô Khắc thành, mọi thứ diễn ra nhanh chóng, buổi sáng mới sắp xếp xong, buổi trưa Lưu Nguyệt cũng đã xuất phát.
Bắc phong gào thét, Lưu Nguyệt hành động cực kì nhanh lẹ.
Chỉ thấy trên thảo nguyên khô héo, hai chiếc mã xa đi như gió, bên cạnh chỉ có mấy người hộ vệ, giản đơn đến đáng thương, so với đoàn buôn còn sơ sài hơn nhiều, nhỏ bế đến mức không làm cho bất kì kẻ nào chú ý nổi.
Hai vạn binh sĩ im hơi lặng tiếng, đi vào trong thảo nguyên, biến mất, không biết Lưu Nguyệt đem bọn họ an bài ở chỗ nào.
” Trung Nghĩa vương, thế này có quá không ổn không?” Khố Tạp Mộc nhìn xung quanh chỉ có vài hộ vệ như thế, cả người đều căng thẳng.
Một mạch đi về phía tây, dân tộc Hung nô chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách để đoạt lại Hung nô vương, đây là cơ hội cuối cùng của bọn hắn.
Hai vạn binh sĩ hộ vệ, hắn còn ngại ít, bây giờ Lưu Nguyệt lại có thể cho hắn có vài mống thế này, tâm Khố Tạp Mộc cũng bị kéo căng.
” Yên tâm.” Lưu Nguyệt phất tay, nhắm mắt ngủ một giấc.
“Giả là thật, thật là giả, có biết hay không?” Bên trong xe ngựa Tiểu Hỉ Thước huyên thuyên bày ra học vấn phong phú của nàng.
Chỉ có điều Lưu Nguyệt cũng không tính can dự vào, Khố Tạp Mộc rõ ràng lại càng không thèm để ý đến một con nhóc, chỉ tự mình căng thẳng nhìn chằm chằm mấy cái xe kéo phía sau.
Lưu Nguyệt lại có thể để cho tên thư sinh nhìn qua tay trói gà không chặt bên người nàng coi chừng Hung nô vương, nếu không phải Lưu Nguyệt võ công cao cường hắn đã nhìn qua,