XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3307 lượt.

đang là không khí hỗn loạn.
“Chúc Mừng Bắc Mục Trung Nghĩa Vương. . . . . “.
“Chúc Mừng Bắc Mục Trung Nghĩa Vương. . . . . “.
Ngay tại thời điểm hỗn loạn này, âm thanh bẩm báo một tiếng tiếp một tiếng từ xa xa truyền lại tới đây, một đám người bộ dáng cấm vệ quân, đầu đổ đầy mồ hôi vọt lại đây, tốc độ bọn họ thực là nhanh chóng.
Trong đại điện đang hỗn loạn, lúc này vừa nghe danh hào Bắc Mục Trung Nghĩa Vương, tuy rằng không biết Trung Nghĩa Vương là ai, nhưng hai chữ Bắc Mục kia, quần thần Ngạo Vân cũng là quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Lập tức, sắc mặt lại là nhất tề biến đổi.






Lúc nãy đã trình diễn cướp cô dâu ở Hoa Đường, bây giờ Bắc Mục lại tới, ông trời, sự tình tốt nhiều như vậy, hôm nay cùng nhau đến tụ tập.
Thủ lĩnh Cấm vệ quân ngông cuồng xông đến, một lóng tay chỉ vào Lưu Nguyệt bị Độc Cô Dạ nắm chặt, thở không ra hơi lớn tiếng nói: “Chúc Mừng Bắc Mục Trung Nghĩa Vương. . . . . . Thái tử. . . . . . Đại hôn. . . . . “.
Dọa người, người trong đại sảnh đồng loạt trừng lớn con mắt, gần như sắp rơi xuống.
Mộ Dung Lưu Nguyệt là Bắc Mục Trung Nghĩa Vương, tại sao lại như thế? Này. . . . . . Này. . . . . . Này rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra a.
Mọi người, rối loạn.
Gió Bắc bén nhọn, Hoa Đường tĩnh lặng.
Vốn một hồi hôn sự của Ngạo Vân thái tử,trong gió đông cô đơn không giải thích được ở nơi này, mà tin tức nóng hổi kia, lại theo gió đông mà nổi lên như bão táp, nháy mắt truyền khắp Cửu Châu đại địa.
Ngày xưa Mộ Dung Lưu Nguyệt, hôm nay Da Luật Lưu Nguyệt, từ Bắc Mục xa xôi mà đến, đến đây cướp cô dâu .
Ngày xưa cùng với Thiên Thần Dực Vương Hiên Viên Triệt, nay lại đến đoạt hôn Ngạo Vân thái tử Độc Cô Dạ .
Năm nay, chuyện tình phấn khích thật là nhiều lắm.
Chẳng lẽ tình cảm yêu hận, cũng có thể giống như không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, dùng lời như vậy để khái quát?
Như vậy có tính là điển hình đứng núi này trông núi nọ?
Hay là có thể nói chỉ cần thật sự là một mảnh thâm tình, nhất định có thể thay đổi hết thảy, quản chi đối phương là cố chấp? Quản chi đối phương có con cái, cùng với người yêu sống đến bạc đầu?
Chỉ cần lấy cái cuốc thật là tốt, không có góc tường nào không ngã.
Tin đồn này theo gió bay thẳng tới chân trời.
Làm cho thời gian vào đông náo nhiệt.
Đông cung của Ngạo Vân thái tử .
Một rừng hoa mai thơm ngát rực rỡ mỹ lệ, hoa mai hồng như máu ở khắp nơi trên tuyết trắng, làm cho thế giới trắng bạc bừng bừng sức sống.
Dưới cây mai, Lưu Nguyệt một thân lửa đỏ, Độc Cô Dạ một thân màu trắng đứng bên cạnh.
Từ xa nhìn lại, con người gần như dung nhập vào trong cảnh đẹp, như một bức tranh.
“Trời lạnh, thân thể còn chưa khỏe, đứng ngoài lạnh không tốt”. Trên mặt giương lên nụ cười sáng lạn, Lưu Nguyệt vô cùng ôn nhu tự nhiên , đưa tay lên khép lại cổ áo lông của Độc Cô Dạ.
Độc Cô Dạ cúi đầu, mắt nhìn vẻ mặt sáng lạn tươi cười của Lưu Nguyệt, vẻ mặt như suy nghĩ thâm sâu, cuối cùng cũng không nói lời nào, mà nhẹ nhàng gật đầu một cái.
Chậm rãi vươn tay, lôi kéo áo da cừu của Lưu Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Nàng cũng vậy”.
Mỉm cười ôn nhuận, kề vai nhau, cùng xem hoa mai.
Ánh chiều tà, trời chiều như hỏa.
“Sắc trời đã tối muộn, nên nghỉ ngơi, đừng quá mệt, ngày mai nàng muốn đi đâu, ta sẽ đi cùng nàng”.
“Tốt, vậy đi ngắm sao?”
“Được, chỉ cần nàng muốn”.
Ngắn gọn như vậy, chân thành thâm tình, sóng vai mà về, cùng vào đông cung.
Ôn nhu như nước, dung nhan rực rỡ.
Thâm tình chân thành không cần nói ra.
Ngắm sao, thưởng thức vẻ đẹp phô bày, như đi vào trong cảnh thần tiên, nhắm mắt thật lâu để đón nhận.
Cò trắng kết hợp, uyên ương thành đôi.
Phía trước hai người sóng vai lộng tình, phía sau nhu tình mật ý, chi tiết từng li từng tí ra sao, đều nằm trên bàn của Ngạo Vân Quốc Chủ .
Ngạo Vân Quốc Chủ tức giận đến lông mày dựng thẳng.
Ngạo Vân Vương Hậu tức giận gần như muốn té xỉu.
Thân vương triều đại Nam Tống tức giận quyết về triều đại Nam Tống đem binh cùng liều mạng với Ngạo Vân .
Một đoàn sứt đầu mẻ trán.
Bóng đêm từ từ lặng xuống, thấm sâu vào hoa mai.
Âu Dương Vu Phi vuốt vuốt hồng mai trong tay, chắp tay sau lưng đi dạo, ban ngày không sao, buổi chiều lúc mới tới, người này lại hăng hái khác thường.
“Công tử, như vậy không tốt sao, nàng cùng Độc Cô Dạ kia ở cùng một chỗ, vậy…” Chân mày Tiểu Hoa nhíu chặt lại.
Nói chưa hết lời, nhưng ý tứ lại cực kỳ rõ ràng.
“Đúng, nàng là vị hôn thê của người, ở cùng nam nhân kia như vậy.. Công tử, người cũng không thể trơ mắt nhìn nàng…” Chân mày Tiểu Hỉ Thước cũng đều vặn vẹo thành một đống.
Vốn cho là Lưu Nguyệt lĩnh quân tới đánh giặc, ai ngờ nàng đầu tiên lại cướp rể, vậy cũng đã đành, nhưng hiện tại lại có thể như hình với bóng với Độc Cô Dạ kia, ngọt ngào như mật, tựa như muốn cho mọi người trong thiên hạ đều biết bọn họ đằm thắm đến bao nhiêu.
Hoàn toàn quên mất nàng đến đây để cướp bóc.
Quả thực là không