Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3312 lượt.
huôn mặt Ngạo Vân quốc chủ âm trầm, từ sau tấm màn đen đi đến.
Cũng không quan tâm rằng Lưu Nguyệt đang tắm.
Lưu Nguyệt giống như sớm biết rằng hắn ở đây, tuyệt không kinh ngạc, thư thái duỗi eo một cái, vẩy vẩy tóc dài bên tai, sự xinh đẹp đến không nói lên lời, lập tức hiện ra.
“Yêu nghiệt.” Ngạo Vân quốc chủ đứng bên cạnh suối nước nóng, nhìn vào khoảng không tối đen như mực chỉ lộ ra một chút ánh sáng, soi sáng đầu Lưu Nguyệt, thân hình dưới nước nhưng cũng không nhìn thấy gì, trong mắt ánh lên sự hung tàn.
Lưu Nguyệt nghe vậy chậm rãi tựa vào vách đá, so với Ngạo Vân quốc chủ còn tự nhiên hơn, khóe miệng vẽ lên một nụ cười khẽ, nói: “Quốc chủ hỏi kỳ lạ, ta muốn làm cái gì, ta muốn đương nhiên là làm sao cùng Độc Cô Dạ vui vẻ.”
Dứt lời, trên mặt hiện lên một chút nhu tình, cũng tạm coi là tình thâm.
“Thúi lắm.” Ngạo Vân quốc chủ nhìn vẻ mặt Lưu Nguyệt tình thâm, cực kỳ tức giận nói ra một câu thô tục mà từ trước tới nay chưa hề nói ra.
“Yêu nghiệt nhà ngươi, hại Thiên Thần Vương Hiên Viên Triệt còn chưa đủ, hôm nay lại tới hại Vương nhi của quả nhân, ngươi…”
“Quốc chủ, đừng nói quá lên như vậy, là ai phát động năm nước công phạt Thiên Thần, chỉ vì đoạt ta? Là ai không muốn thiên hạ mà muốn hồng nhan? Là ai vứt bỏ công chúa không thèm để ý đến?
Nhi tử người mê luyến ta, không tiếc gây chiến, thiên hạ đều biết, hôm nay ta tới rồi, sao lại thành ta mê hoặc hắn?”
Lạnh lùng nói, hai tròng mắt Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu lại, nhìn Ngạo Vân quốc chủ chậm chạp nói: “Hay là nên nói, quốc chủ cũng chỉ là muốn mượn cớ, giết ta, tốt, ta đang chờ.” Dứt lời, giương cằm lên, mỉm cười, lại lộ ra yêu mỵ và khiêu khích.
Ngạo Vân quốc chủ thấy vậy hai mắt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Ngươi đừng tưởng rằng quả nhân thật không dám giết ngươi.”
“Vậy thì tới đi.” Thanh âm tàn nhẫn của Ngạo Vân quốc chủ còn lơ lửng ở trong không khí, Lưu Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng giống như căn bản không thèm để ý.
Tuỳ tiện đưa tay vuốt vuốt tóc đen bên tai buông thõng xuống, trong ánh mắt Lưu Nguyệt hiện lên chút khinh miệt, cười nhìn Ngạo Vân quốc chủ sắc mặt âm trầm nói: “Ta khuyên ngươi không nên làm những hành động khác lạ ấy vẫn tốt hơn, Bổn vương cũng không còn là Tiểu Vương phi ngày đó mặc cho ngươi chém giết.
Hôm nay, ngươi chỉ cần dám đụng đến một sợi tóc của ta, năm mươi vạn đại quân Bắc Mục ta, chắc chắn sẽ đạp nửa giang san Ngạo Vân của ngươi.”
Lời này vừa nói ra, Ngạo Vân quốc chủ liền biến sắc, nghiến răng đến mức Lưu Nguyệt cũng có thể nghe thấy.
Lưu Nguyệt thấy vậy lại càng cười kiều diễm hơn, dứt khoát bơi sải đến dưới chân Ngạo Vân quốc chủ đứng đối diện suối, ngửa đầu khẽ cười nói: “Cũng không biết, còn dư lại nửa giang san, chúa tể bảy nước Trung Nguyên sẽ mất bao lâu mới bị những nước khác thôn tính sạch sẽ?
Ta nghĩ, một tháng? Hay nửa năm, hay là….”
“Đủ rồi.” Lưu Nguyệt còn chưa nói hết, Ngạo Vân quốc chủ chợt rống to một tiếng, cắt ngang lời nói, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Bên tai, trong bóng tối, vang lên tiếng xột xoạt, kèm theo tiếng hét lớn, rồi sau đó, tất cả yên tĩnh lại, mọi người trong bóng đêm chợt dừng bước.
Sát khí lờ mờ, biến mất.
Lưu Nguyệt thấy vậy nở nụ cười, nụ cười đắc ý vô cùng xinh đẹp.
Cái gì gọi là xưa không bằng nay? Cái gì gọi là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây? Chính là đây.
“Ngươi cố ý, ngươi đã sớm biết ngươi là người Minh Đảo muốn, cho nên tuyên cáo khắp thiên hạ rằng ngươi yêu mến Vương nhi của quả nhân, dẫn bọn họ tới, ngươi… ngươi… Ngươi muốn hại Độc Cô Dạ, nhất định muốn hại chết hắn, hại chết Ngạo Vân chúng ta.”
Lưu Nguyệt cười điên cuồng, Ngạo Vân quốc chủ như muốn phun máu đen.
Vuốt vuốt kim bài lệnh tiễn trong tay, Lưu Nguyệt tựa vào trên vách đá suối nước nóng cười, nhìn vẻ mặt vặn vẹo dữ tợn của Ngạo Vân quốc chủ.
Chậm chạp nói: “Quốc chủ, lời ngươi nói Lưu Nguyệt không hiểu, ta đối với nhi tử ngươi, là thật lòng mà.”
Kéo dài âm cuối, trong bóng đêm này hòa vào gió bay cao, nửa thật nửa giả.
Không đợi Ngạo Vân quốc chủ nói tiếp, Lưu Nguyệt lại nhanh chóng lại gần, hua hua kim bài lệnh tiễn trong đích, chậm rãi nói: “Minh Đảo gì đó, ta chưa nghe nói qua.
Quốc chủ, đừng cố gắng lấy lông gà làm tiễn (hoang đường, vô lí), tới đe dọa ta, tới vu tội ta, ngươi biết ta nhát gan, chịu không nổi hù dọa, nếu như ta sợ hãi quá, có sơ xuất gì, hoặc là chẳng may quyết định sai lầm, việc này…
Ai, ngươi cũng biết, hán tử thảo nguyên đều vô cùng thành thật, một câu, thề sống chết bảo vệ vua chúa, hậu quả rất khó nói.”
Nói đến đây, Lưu Nguyệt làm bộ làm tịch vuốt vuốt ngực, trưng ra khuôn mặt của đứa trẻ sợ hãi, đồng thời vung tay lên, bàn tay đang cầm kim bài lệnh tiễn kia, ném đi như ném rơm rạ, hoàn toàn không để ý.
Vẻ mặt kệch cỡm, khiến Ngạo Vân quốc chủ như muốn nuốt chửng Lưu Nguyệt nhàn nhã trước mặt.
Con mẹ nó, cái loại Vương Phi giết người như ngóe, thiết huyết chưa từng thấy, mười ba tuổi đã huyết tẩy thủ đô Thiên Thần,