Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3309 lượt.
thể chịu đựng nổi nữa, khinh công tử của bọn hắn là đồ trang trí sao.
Trước có một Hiên Viên Triệt, hiện tại lại có một Độc Cô Dạ tới, Lưu Nguyệt này rốt cuộc là đem công tử của bọn họ – vị hôn phu chân chính vứt ở xó nào?
Mặc dù nàng cũng không biết.
Tiểu Hoa và Tiểu Hỉ Thước tức giận, nhưng Âu Dương Vu Phi lại chỉ nhàn nhã thong dong, nghe vậy khóe miệng vẽ lên một nụ cười, vuốt vuốt hồng mai trong tay.
“Nhìn kỹ đi, so với nàng, các ngươi vẫn còn kém xa.” Cười khẽ một tiếng, Âu Dương Vu Phi vuốt vuốt hồng mai trong tay, chậm rãi đi dạo xung quanh rừng mai.
Tình cảm nồng nàn của nàng với Hiên Viên Triệt, hắn đã thấy rõ, nhanh như vậy đã thay đổi, người khác tin, hắn không tin.
(Su: nha, Phi ca cũng hiểu Nguyệt tỷ quá chớ :D )
Nếu không phải đã thay đổi, như vậy thì chỉ có thể là…
Chậm rãi ngẩng đầu nhìn bầu trời đen như mực, Lưu Nguyệt ơi là Lưu Nguyệt, nàng đã biết cái gì đó rồi phải không?
Ân ân ái ái, ngọt ngào vô cùng.
Như hình với bóng, tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa.
Trên bàn Ngạo Vân quốc chủ nhanh chóng chất đầy một đống sớ cao bằng một ngón tay.
Vô số tin tức, từ bốn phương tám hướng truyền về đây, Ngạo Vân ngay cả muốn ngăn chặn cũng không ngăn lại được, mới vài ngày, toàn bộ Trung Nguyên đều ồn ào huyên náo.
Trần Quốc, không, hiện tại là Vân Hán quan của Thiên Thần.
“Cái gì, Nguyệt xuất hiện?” Hiên Viên Triệt nhanh chóng nhảy dựng lên khỏi ghế lớn, nét mặt tràn đầy sự may mắn không thể nói rõ.
Chấp chưởng cục tình báo Đỗ Nhất – gật gật đầu, nhưng mặt có chút cau có.
“Cuối cùng cũng có tin tức xác thật của nàng rồi, đi, ta đi đón…”
“Vương, ngươi chờ một chút.” Lời nói kích động của Hiên Viên Triệt còn chưa nói hết, Thu Ngân bên cạnh khóe miệng co quắp đưa tay ngăn Hiên Viên Triệt lại.
Khuôn mặt hưng phấn, nhưng không có không chú ý rằng mấy thủ hạ hôm nay đều có vẻ mặt bất thường, Hiên Viên Triệt trầm ngưng trong nháy mắt, nhíu nhíu mày, trầm giọng nói: “Có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không? Nói.”
Lưu Nguyệt và hắn tình thâm như thế, làm sao có thể đến Ngạo Vân cướp rể?
Không, tuyệt đối không phải như vậy, có vấn đề, nhất định có vấn đề, lẽ nào…
“Nàng mất… trí nhớ?” Cau mày, từ trong kẽ răng Hiên Viên Triệt xuất ra vài chữ, ngoại trừ một cái này, hắn không cách nào nghĩ ra tại sao Lưu Nguyệt phải làm như vậy.
Ngạn Hổ nuốt từng ngụm nước: “Theo như lời đồn, không có, rất tỉnh táo.”
Hiên Viên Triệt nắm chặt nắm tay, chẳng lẽ có nội tình khó nói, hoặc là Lưu Nguyệt có mưu mô gì?
Hắn hiểu rõ Lưu Nguyệt của hắn, khi tỉnh táo, nàng tuyệt đối sẽ không phản bội hắn, tuyệt đối sẽ không, tình cảm của bọn hắn là do trải qua bao nhiêu thử thách mà thành, tuyệt đối không có khả năng.
Huống chi, đối phương là kẻ thù của nàng, Độc Cô Dạ.
Đúng, nhất định có nội tình.
“Nàng nhất định có tính toán của nàng.” Kích động trong nháy mắt, Hiên Viên Triệt ổn định lại tâm trạng.
Thu Ngân nghe vậy vẫn nhíu chặt mày như cũ, nói nhỏ: “Nghe đâu, nàng chính miệng nói, Độc Cô Dạ bảo vệ nàng vô cùng, mà Vương, người làm không được, cho nên nàng…”
“Câm miệng ngay.” Lời của Thu Ngân mới nói tới một nửa, Hiên Viên Triệt quát chói tai một tiếng, lập tức cắt ngang hắn.
“Nguyệt là hạng người gì, các ngươi chẳng lẽ không hiểu rõ, bảo hộ nàng? Hừ, thiên hạ này cho dù mọi người đều tin, các ngươi thì không thể tin.” Giọng nói nghiêm nghị, Hiên Viên Triệt lườm ba người đang cúi đầu.
“Vâng.” Thu Ngân, Ngạn Hổ, lập tức lớn tiếng đáp.
Bọn họ cũng rất muốn tin tưởng Vương Phi, chỉ là lời đồn này rất có lý có cứ, hơn nữa nhiều người thấy như vậy, lại có cả thám tử Thiên Thần họ, bọn hắn không muốn tin, thật sự là…
“Vương thượng, Độc Cô Dạ đã ra lệnh, hai mươi hai tháng chạp cùng Vương Phi, cái đó… Đại hôn…”
“Chuẩn bị ngựa.” Sắc mặt thâm trầm, mặt mày Hiên Viên Triệt dựng lên, vung lên chiến giáp bước nhanh về phía cửa lớn.
Hắn không tin lời nói của người ngoài, hắn chỉ tin tưởng bản thân mình.
Hắn muốn đi tìm nàng, hắn muốn đích thân đi xem rốt cuộc là chuyện gì.
Đại hôn, buồn cười, đại hôn.
“Vương, hiện tại chúng ta đang động binh với Triệu Quốc, trong lúc nguy cấp như vậy…” Ngạn Hổ còn chưa nói hết, Hiên Viên Triệt đã đi xa rồi.
“Lưu Xuyên, Chu Thành…” Xa xa, tiếng quát lạnh của Hiên Viên Triệt vang vọng ở phía chân trời, Thiên Thần hắn không phải không có hắn trấn giữ, lại không thể tác chiến.
Gió lạnh vù vù thổi qua, lạnh thấu xương.
Bốn người cưỡi ngựa trong gió lạnh, hướng tới Bắc Phương mờ mịt, hướng tới Ngạo Vân, phi ngựa đi.
Lạnh, khí trời đang vào lúc lạnh giá.
“Báo, năm mươi vạn binh mã Bắc Mục đã đến Thâm Lam quan của Ngạo Vân ta…”
“Báo, Bắc Mục đóng quân tại Thâm Lam quan…”
“Báo…”
Hoàng hôn, trên chính điện Ngạo Vân, Ngạo Vân quốc chủ sắc mặt gần như chìm trong tuyết, cau mày nói: “Đến mà không tấn công, nàng rốt cuộc muốn làm gì?”
“Trước, một mình cưỡi ngựa tiến vào Ngạo Vân ta đoạt hôn, sau có binh mã đóng quâ