Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3310 lượt.
n, nàng muốn làm cái gì?” Tể tướng Ngạo Vân cũng nhíu chặt mày.
Gia Luật Lưu Nguyệt này suất lĩnh nhiều binh mã Bắc Mục như vậy đến đây, lại chỉ biên quan hạ trại, cũng không nhúc nhích, chẳng lẽ thật sự là chỉ vì đoạt hôn mà tới?
Mấy trọng thần trong đại điện nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.
Ngạo Vân quốc chủ đưa tay gõ nhẹ lên Long án (bàn của vua), mặt mày nghiêm trọng.
Nếu đột nhiên tới, Bắc Mục nhiều binh mã như vậy, ắt hẳn sẽ công kích bất ngờ khiến Ngạo Vân hắn trở tay không kịp, nhưng mà Lưu Nguyệt này lại có thể một mình một ngựa đi vào Ngạo Vân hắn, hiện tại cùng Độc Cô Dạ nùng tình mật ý không dứt.
Thật giống như chỉ là vì Độc Cô Dạ mà đến, thật giống như muốn khắp thiên hạ biết, nàng yêu mến Độc Cô Dạ đến bao nhiêu, hoàn toàn không có bất kỳ hành động nào khác.
Nếu không có hành động gì, cho Ngạo Vân hắn hai ngày, tất cả sắp xếp sẽ đâu vào đấy, đến lúc đó cho dù là Bắc Mục dốc toàn lực năm mươi vạn binh mã tấn công, Ngạo Vân hắn cũng tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ thoải mái, ban cho Ngạo Vân hắn một đòn phủ đầu.
Một mảnh trầm mặc.
Nghĩ không thông.
Một lát sau, Tể tướng Ngạo Vân bỗng nhiên mở miệng nói: “Nếu nàng bất động, chúng ta cũng không ép, tùy ý bọn họ đi, đến lúc đó, chúng ta chuẩn bị thỏa đáng, liền…” Lời còn chưa dứt, Tể tướng Ngạo Vân đã ra dấu cứa một nhát qua cổ.
Nhìn vậy, trong ánh mắt Ngạo Vân quốc chủ lóe lên sự sắc bén.
Lưu Nguyệt này đúng là rất lợi hại, phía đông không sáng phía tây hiện ra, lại có thể thoát khỏi Thiên Thần đến làm vương Bắc Mục.
Nhưng mà, cho dù nàng lợi hại, hay Nam Tống có mạnh mẽ đến đâu, đều không có khả năng nguy hại đến bọn họ, bọn họ dĩ nhiên là….
(Su: nga, Su hảo tò mò vế sau là cái chi chi a?)
“A, Vương huynh ngươi xem.” Đang tươi cười, thân vương Độc Cô Hàn đột nhiên hoảng sợ chỉ vào Long án, cực kỳ hoang mang lớn tiếng nói.
Thanh âm ngăn không được run rẩy, như là cực kỳ hoảng sợ.
Hơn mấy đại trọng thần và Ngạo Vân quốc chủ trong chính điện thấy vậy, không khỏi khó hiểu, lại càng đề cao cảnh giác, cùng nhau nghiêng đầu nhìn lại.
Vừa thấy vật, sắc mặt Ngạo Vân quốc chủ trong nháy mắt đại biến, ầm một cái đứng lên, ngón tay run run chỉ vào cái gì đó trên án, nói không nên lời.
Ở trên xó xỉnh nào đó của Long án, đoan đoan chính chính để một kim bài lệnh tiễn cổ xưa.
Kim bài lệnh tiễn.
Tể tướng Ngạo Vân và Độc Cô Hàn kinh hãi mặt tái ngắt, cùng nhau đỡ lấy Ngạo Vân quốc chủ đã bất tỉnh.
Là vật gì, khiến cho Ngạo Vân quốc chủ cửu kinh sa tràng, sắc mặt luôn bất biến, lại bị hù dọa đến ngất đi.
Nhanh chóng lấy thiếp vàng Ngạo Vân quốc chủ vừa xem, sắc mặt thân vương Độc Cô Hàn đại biến, hai tay run run oán hận nói: “Nàng, nàng lại là… Người của bọn họ… Nàng… Nữ nhân này, nữ nhân này, nàng muốn hại Ngạo Vân ta, muốn hại Độc Cô Dạ.”
Trong thanh âm run run, Ngạo Vân quốc chủ chậm rãi tỉnh táo lại, năm ngón tay nắm chặt thành đấm.
“Đây chính là mục đích của nàng, là cái này…. Nàng muốn hủy Ngạo Vân ta…”
Hắn hiện tại đã biết rõ rồi, tại vì sao ngày đó Mộ Dung Lưu Nguyệt bản lĩnh cao như vậy, lại bị trọng thương tại ngay trên đất Thiên Thần đến mức người đời cho rằng nàng đã chết.
Hoá ra không phải là nàng không đủ mạnh, mà là Thiên Thần không dám muốn nàng.
Nàng là người của bọn họ, là người mà Minh Đảo muốn.
Hiện tại hắn hiểu rõ, vì cái gì năm mươi vạn binh mã án binh bất động, vì cái gì một lòng một ý bày tỏ nàng rất yêu rất mến Độc Cô Dạ, nàng đang đợi, đang đợi.
“Không, không thể để cho nàng đạt được, không thể…” Đứng bật dậy, Ngạo Vân quốc chủ đột nhiên bình tĩnh lại, nhanh chóng nắm chặt kim bài lệnh tiễn kia, sau khi suy nghĩ xong, bỗng nhiên chạy ra khỏi đại điện.
Thân vương Độc Cô Hàn cũng theo sát xông ra ngoài.
Để lại phía sau là Tể tướng Ngạo Vân lần không ra manh mối.
Bóng đêm dày đặc, sương khói lượn lờ.
Đông cung Ngạo Vân của thái tử, sau điện là một ngọn núi có suối nước nóng rộng lớn, lúc này hơi nước lượn lờ, giống như khói bay, ở trong bóng đêm giống như tiên cảnh.
“Suối nước nóng này không tệ lắm.” Khẽ vốc nước trong ôn tuyền, Lưu Nguyệt cực kỳ thoải mái.
Tuyết sắc trong thiên địa, hưởng thụ suối nước nóng, hưởng thụ như thế này, nàng thật lâu chưa hưởng thụ.
“Ta đi lấy áo cho nàng.” Độc Cô Dạ đứng ở bên cạnh nhẹ giọng nói, nhìn kỹ, trong mắt sự ôn nhu dịu dàng.
“Được.” Lưu Nguyệt đưa lưng về phía Độc Cô Dạ, trong màn sương khói của suối nước nóng, chỉ lộ ra một cái đầu, nói rõ ràng.
Độc Cô Dạ nghe tiếng lại nhìn thật chăm chú Lưu Nguyệt một lần nữa, dường như muốn đem dung nhan lúc này của Lưu Nguyệt khắc sâu vào trong lòng, mời chậm rãi bỏ đi.
Bóng đêm lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng bước chân đi xa.
Lăn lộn trong ôn tuyền, Lưu Nguyệt nghe thấy tiếng bước chân đi xa của Độc Cô Dạ, khóe miệng đột nhiên cười cười, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn vào màn đêm đen đặc.
“Ngươi rốt cuộc là muốn làm cái gì?” Đang quay đầu, một đạo thanh âm bén nhọn vang lên, k