Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2960 lượt.

i nham thạch nóng chảy phía sau được.
“Phía trước không đường.” Lưu Nguyệt bị Độc Cô Dạ xách ở trong tay, mắt nhìn xung quanh, tai nghe bát phương, sớm đã biết phía trước là đường cụt, trong lòng nhất thời trầm xuống.
“Ừ.” Ừ nhẹ một tiếng, rất thanh lương, mang theo sự bình tĩnh trời sụp đất nứt cũng bất động như núi.
Phi thân một cái xông đến đường cụt phía trước, Độc Cô Dạ chụp một cái lên mặt ngoài tảng đá làm nó lõm xuống một lỗ lớn.
Lưng căng thẳng, chuẩn bị chịu bị chất lỏng này thiêu đốt, lại không nghĩ trong nháy mắt, một thân thể trong trẻo lạnh lùng nhưng ôn nhuận che kín tấm lưng đang căng cứng.
Lạnh như băng như vậy, bao kín lại hết thảy.
Lưu Nguyệt nháy mắt bật mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra, đây… đây…
Phía sau, Độc Cô Dạ vươn hai cánh tay ra bao vệ nàng thật cẩn thận ở trong ngực, thân hình cao lớn che chặn hết thảy, ngăn lại tất cả nóng bỏng, che đi mọi sự hiểm nguy.
Da thịt kề nhau, trong nháy mắt Lưu Nguyệt cảm giác được thân thể trong trẻo lạnh lùng kia đột nhiên căng cứng, như một cây cung, kéo căng.
Có một cảm giác sắp đứt.
Tim, không khỏi kinh hoàng một chút, Độc Cô Dạ…
“Ầm.” Cửa đá mở ra, Lưu Nguyệt thấy vậy đẩy hết sức một cái, kéo theo Độc Cô Dạ đang bảo vệ nàng cẩn thận vào trong.
Trở tay một cái, Độc Cô Dạ đánh mạnh vào cửa đá, bánh xe kêu lên một tiếng, lập tức đóng lại.
Ngọn lửa bay múa, lửa đỏ khắp nơi.
Nháy mắt bị ngăn cách ở sau cửa đá thật dày, ngăn cách ở một thế giới khác.
Chống tường đá phía sau cửa đá, con đường trống trải không có một âm thanh nào khác, chỉ có tiếng hít thở hồng hộc vang lên.
Tia sáng mờ mịt, sâu trầm.
Chậm rãi buông đôi tay đang ôm chặt Lưu Nguyệt ra, Độc Cô Dạ lảo đảo một cái, cầm cự không nổi ngã phịch lên đất, nghiêng người tựa vào mặt đất.
Sắc mặt trắng bệch, một chút huyết sắc cũng không có.
Cắn răng, Lưu Nguyệt giật giật người, một chút thương tổn cũng không có, nham thạch không làm tổn hại nàng một chút nào.
Nghe tiếng hít thở dồn dập mà yếu ớt phía sau, Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày, chậm rãi xoay người.
Bộ mặt tái nhợt, cả người xốc xếch.
Tóc đen đã bị đốt cháy rụi, vạt áo màu trắng rách mướp, máu loãng theo vạt áo trắng nhanh chóng tràn ra, từ sau lưng Độc Cô Dạ mà tràn ra.
Mùi thịt bị cháy truyền tới, dần dần tràn ngập khắp không gian.
Ngồi phịch trên mặt đất, xốc xếch, nhưng khuôn mặt kia vẫn thanh cao như trước, vẫn kiêu ngạo như trước, vẫn không có biểu tình nào dư thừa.
Răng cắn chặt vào môi dưới, máu tươi tràn ra, lại không rên một tiếng, không nói một lời.
Lưu Nguyệt không biết nham thạch đốt người đau đến bao nhiêu, nhưng nàng có thể hiểu, có thể tưởng tượng.
“Muốn ta nợ ân tình của ngươi sao?” Nói nhỏ, Lưu Nguyệt nhìn Độc Cô Dạ ngồi trên mặt đất, vừa khom lưng nhặt lên trường kiếm của Độc Cô Dạ, vừa nói nhỏ.
Liếc mắt một cái, một tiếng kêu đau Độc Cô Dạ cũng không nói ra, nhìn chăm chú vào Lưu Nguyệt trong mắt có phẫn nộ, có run sợ, có sự kịch liệt không thể nói lên lời.
Không nói gì, nhưng cái nhìn này đã nói lên quá nhiều.
Lưu Nguyệt nhìn Độc Cô Dạ, biết, câu này nàng đã từng nói.
Người này kiêu ngạo dưới tình huống như vậy xả thân cứu giúp, không phải cố ý sắp đặt, không phải tính toán ân tình, là không tự chủ được, là tình cảm từ trong sâu thẳm nội tâm.
Cái này, không thể khinh nhờn.
Tim, khẽ giật mình, Độc Cô Dạ này…
Tay lại quơ trường kiếm của Độc Cô Dạ, đặt trên cổ hắn.
“Chúng ta là địch nhân.” Nhìn Độc Cô Dạ sắc mặt tái nhợt, Lưu Nguyệt chậm rãi nói.
Bọn họ là địch nhân, lúc này giết Độc Cô Dạ, quả thực quá tốt, vừa có thể diệt trừ một tâm phúc đại họa cho nàng và Hiên Viên Triệt, lại có thể mượn cơ hội khích bác ba nước Ngạo Vân, Tuyết Thánh, Nam Tống đồng minh, nhất cử lưỡng tiện.
Trên khuôn mặt không có chút huyết sắc nào kia, một đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm vào Lưu Nguyệt sắc mặt thờ ơ, rất chăm chú, tựa như muốn khắc vào trong lòng, vào trong xương tủy.
Sau đó, Độc Cô Dạ lại không nói gì, không cầu tình, không cầu xin, thậm chí không có bất kỳ phản kháng nào, nhẹ nhàng nhắm chặt hai mắt.
Là chính bản thân hắn nguyện ý, chính hắn nguyện ý cứu, không liên quan đến những người khác.
Quản chi, người hắn cứu muốn giết hắn, cũng là chính bản thân hắn nguyện ý, huống chi hắn đã sớm biết rõ không phải sao, hắn và Lưu Nguyệt là địch nhân, là địch nhân.
Hai mắt khép hờ, trên mặt chậm rãi hiện lên một chút tự giễu, tựa như nụ cười buông tha cho tất cả, rất nhạt, nhạt đến mức không ai có thể nhận ra, nhưng lại nhuộm đẫm dung nhan lạnh như băng của Độc Cô Dạ.
Quên đi, tranh giành cả đời, cướp đoạt cả đời, có lẽ, chết trong tay người mình yêu, cũng coi như là một loại hạnh phúc mà không phải ai cũng có được, cho dù là Hiên Viên Triệt cũng không thể có.
Khuôn mặt trắng bệch, khắp cả người đều là vết máu, nhưng dường như lại có cốt cách của thần linh, đẹp đẽ đến kinh tâm động phách.
Mũi kiếm đặt trên cổ Độc Cô Dạ, Lưu Nguyệt nhìn Độc Cô Dạ nhắm mắt để mặc nàng muốn làm gì thì làm, nghiến răng, khiến cho người


Pair of Vintage Old School Fru