Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2958 lượt.

ta thương xót.
Chậm rãi bước từng bước, Lưu Nguyệt nhìn lướt qua phía sau lưng Độc Cô Dạ, chỉ có máu, thương tích đầy mình, gần như không còn nhìn ra bộ dạng vốn có.
Đây là vì che cho nàng, mới bị nặng như vậy sao.
Nắm chặt trường kiếm trong tay, Lưu Nguyệt nhìn Độc Cô Dạ nằm trên mặt đất bằng đôi mắt đầy phức tạp, người này, nói gì, nói gì đây…
Hồi lâu.
“Ầm.” Một tiếng vang nhỏ, Lưu Nguyệt lạnh lùng ném trường kiếm trong tay, nhìn Độc Cô Dạ trên mặt đất lạnh lùng nói: “Lần này, ta liền tha cho ngươi, nếu có lần sau, ta sẽ giết ngươi.”
Dứt lời, ngồi xổm xuống, duỗi tay xé rách vạt áo sau lưng Độc Cô Dạ, lấy thuốc từ trong lòng ra, thoa lên tấm lưng thê thảm đến không nỡ nhìn của Độc Cô Dạ.
Lưu Nguyệt nàng khinh thường, nàng mặc dù có thể vì đạt được mục đích không chừa thủ đoạn nào, nhưng còn không đến mức không có nhân tính, Độc Cô Dạ, nàng không thể thích, bởi vì hắn ngang nhiên tham dự vào chuyện của nàng và Hiên Viên Triệt, là tảng đá chắn đường bọn họ trên con đường sau này.
Nhưng, giây phút này, muốn nàng lúc này giết Độc Cô Dạ, nàng cho dù lạnh lùng, cũng không làm được.
Bôi một đống thuốc, gần như toàn bộ thuốc dự phòng nàng mang theo đều dùng hết, tất cả bôi lên lưng Độc Cô Dạ, mới có thể cầm được chỗ máu đang trào ra không ngừng kia.
“Đi.” Đứng lên, Lưu Nguyệt lạnh lùng ném một câu, nâng bước đi về phía trước.
Đi được vài bước, phía sau một chút động tĩnh cũng không có, Lưu Nguyệt cắn răng, quay đầu lại.
Độc Cô Dạ nhắm chặt mắt không nhúc nhích, dường như đã hôn mê rồi.
Hít vào, thở ra, lại hít vào…
“Vô liêm sỉ.” Cắn răng, Lưu Nguyệt không vui mà tiến lên, nâng Độc Cô Dạ dậy, dùng sức cõng trên lưng, cất bước đi lên phía trước.
Thật là, mình hôm nay thật khác, lại mềm lòng, cắn răng, cõng Độc Cô Dạ, tâm tình Lưu Nguyệt có chút phiền não.
Độc Cô Dạ bị Lưu Nguyệt cõng trên lưng dường như đã bất tỉnh, cảm nhận được bản thân đang di chuyển, chậm rãi mở mắt ra, nhìn Lưu Nguyệt cõng mình, nhìn hai má ấm áp kia.
Mắt, chợt lóe lên một chút dịu dàng, chậm rãi lại nhắm mắt lại.
Yêu thương như vậy, có lẽ cũng đáng giá rồi.
Trong ánh sáng u tĩnh, Lưu Nguyệt mảnh khảnh cõng Độc Cô Dạ, đi lên phia trước.
Khắp nơi đều là phòng nhỏ, một giường một ghế, khắc từ tảng đá, là chỗ những công tượng nghỉ tạm. (Công tượng là công nhân, cơ mà Su thấy nó hiện đại quá nên để nguyên vậy)
Không biết gió từ nơi nào đến, hơi ẩm, cũng hơi lạnh.
Đặt Độc Cô Dạ lên giường rồi lại đắp thuốc một lần nữa, Lưu Nguyệt nhìn thoáng qua Độc Cô Dạ đã hôn mê, đứng dậy, chờ hắn tỉnh lại rồi hãy đi, đi lại cùng một người nam nhân ở nơi tứ phía đều có nguy hiểm như nơi đây, có chút khó khăn.
“Tại sao không yêu ta?” Lưu Nguyệt mới đứng dậy, đi được vài bước, một âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy đột nhiên truyền tới.
Lưu Nguyệt hơi sững sờ, xoay người lại, Độc Cô Dạ đang hỏi nàng?
Trên gương mặt trắng bệch bỗng nhiên đỏ bừng, Độc Cô Dạ nhắm chặt mắt, chân mày khẽ nhíu lại.
“Tại sao…”
“Ta chỉ là muốn yêu nàng mà thôi, yêu nàng mà thôi….”
Tiếng nói đứt quãng, không đầu không đuôi, giống như hỏi thăm, lại càng giống giãi bày.
Lưu Nguyệt nhìn Độc Cô Dạ nhắm chặt mắt, hít thở đều đều, người trước mắt chưa tỉnh, hắn không phải hỏi nàng.
“Ta không muốn thương tổn nàng, ta chỉ muốn nàng yêu ta, ở cùng một chỗ với ta… Ta chỉ muốn nàng ở cùng ta….”
“Ta sẽ không thua kém hắn, sẽ không thua kém hắn, nàng muốn gì ta cũng có thể cho nàng….”
“Tại sao, lại không yêu ta….”
Chân mày nhíu chặt, vẻ mặt dường như muốn khóc, giống như bị bóng đè, Độc Cô Dạ chưa từng để lộ sự yếu ớt trước mặt người khác, giờ đây lại bày ra tất cả.
Lưu Nguyệt nhìn hai gò má Độc Cô Dạ đỏ bừng vì sốt, khẽ nhíu nhíu mày, người này…
Yêu một người là không sai, chỉ là…
Trong căn phòng nhỏ, khuynh tình khẽ tỏ.
Đã không còn kiêng kị như trước, không lạnh như băng như lúc tỉnh tảo, Độc Cô Dạ trong cơn hôn mê giống như tìm được một đối tượng có thể giãi bày, mở ra cõi lòng chưa người nào nhìn thấy.
Trái tim băng giá chôn vùi trong băng tuyết vạn năm, có thế cứng như đá, cũng có thể yếu ớt như nước.
Lưu Nguyệt đứng ở đầu giường vẫn không nhúc nhích, chỉ thản nhiên nghe, nghe…
Một phòng tiếng vọng, một phòng u tĩnh.
Gió nhẹ ít ỏi, quanh quẩn uốn lượn, mang theo một chút không khí mát mẻ.
Không biết qua bao lâu.
Độc Cô Dạ trong cơn hôn mê chậm rãi mở mắt, ánh vào mắt là căn phòng nhỏ đơn sơ, một tấc vuông.
Một bóng dáng tản mát ra sự lạnh lẽo vô hình, lẳng lặng đứng ở phía trước, quay lưng về hắn không biết đang nhìn cái gì, đang suy nghĩ gì.
Bờ vai như được gọt thành, đỉnh thiên lập địa.
Không phải là từ nên dùng để hình dung một người con gái, nhưng trong mắt Độc Cô Dạ, chỉ có bốn chữ này có thể hình dung Lưu Nguyệt.
Khẽ ngửi mùi vị thuộc về Lưu Nguyệt ở trong phòng, Độc Cô Dạ ở trên giường, nhìn chằm chằm bóng lưng Lưu Nguyệt, tim dần ấm áp.
Nàng không đi, nàng đang đợi hắn sao?
Trong mắt nhẹ nhàng hiện lên một nụ cười, quét đi băng giá t


Old school Swatch Watches