Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2962 lượt.
đối không thể làm nhưh không thấy, ai biết mấy trăm năm trước có đại sư giỏi tay nghề hay không.
Một trước một sau, Hiên Viên Triệt tự nhiên che Lưu Nguyệt ở phía sau.
Sơn đạo càng ngày càng sâu, hình như đang không ngừng hướng xuống, xoay quanh, quanh co uốn lượn.
Rẽ vào một chỗ ngoặt, Hiên Viên Triệt đột nhiên dừng lại, Lưu Nguyệt qua bả vai Hiên Viên Triệt thấy khung cảnh phía trước.
Trên đất loạn tiễn, trên đất đầy gai.
Trong loạn tiễn gai góc, vài người ngã xuống, giống như con nhím, bị bắn thành tổ ong.
Vách tường, đỉnh đầu, khắp nơi đều là gai.
Nhìn qua hình như là đột nhiên, hành lang lật nhào một cái, lại đứng sừng sững kì quái
“Không có bọn họ.” Hiên Viên Triệt tiến lên vài bước quét mắt qua người chết, giảm thấp xuống nói với Lưu Nguyệt không có Độc Cô Dạ và Vân Triệu.
Lưu Nguyệt gật đầu, cũng chầm chậm đi qua, đạp trên khe hở.
Độc Cô Dạ và Vân Triệu một thân võ công, sẽ không dễ dàng bị diệt ở đây, xem ra cũng không có quay lại, hẳn là đi tiếp rồi.
Liếc mắt nhìn nhau, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt càng cẩn thận đi lên phía trước.
Lần này, con đường phía trước không ngừng xuất hiện cơ quan lợi khí, ven đường huyết sắc lan tràn, một người lại một người ngã xuống. Nhìn tình huống, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt cũng an tâm.
Xem ra, cơ quan phía trước toàn bộ rơi xuống người Độc Cô Dạ và Vân Triệu, bị bọn họ phá hết, tiện cho hai người bọn họ.
Đi một chút rồi ngừng, địa thế càng ngày càng xuống sâu, dường như muốn đi vào tận tâm địa.
“Bản đồ?”Qua một góc ngoặt, Hiên Viên Triệt nhìn trong rừng thương lộ ra một cuộn giấy mỏng manh, bị đính trên vách tường, nhìn qua hình như là cái bản đồ mà Vân Triệu xem.
Lập tức, Hiên Viên Triệt nghiêng thân, ra khỏi rừng thương đi đến cạnh bản đồ.
Lưu Nguyệt thấy vậy không có ngừng bước, chậm rãi rẽ vào một chỗ khác trong rừng thương.
Quay lại rừng thương, con đường phía trước đột nhiên chia ra làm hai, xuất hiện chỗ rẽ, Lưu Nguyệt cúi đầu nhìn thoáng qua mặt đất, đã có dấu vết có người đi vào.
Xem ra, Độc Cô Dạ và Vân Triệu là chia nhau đi vào hai con đường.
Ngẩng đầu, nhìn lướt qua hai con đường thoạt nhìn hết sức ảm đạm, Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu nhíu mày.
Âm trầm, con đường bên trái này, âm phong từng trận ùa vào, cảm giác rét lạnh nguy hiểm đến không nói nên lời, làm cho người ta sởn cả gai ốc.
Nhíu mày, Lưu Nguyệt nhìn con đường bên phải.
Thực bình tĩnh, một loại hơi thở gió êm sóng lặng nguy hiểm gì cũng không có.
Ngẩng đầu hít lấy hơi thở bình tĩnh, Lưu Nguyệt nhìn thật chăm chú vào con đường bên trái, rất im lặng, nhưng lại có một cảm giác nói không nên lời, đó là một loại trực giác, là giác quan thứ sáu do cận kề, vượt xa cả năm giác quan còn lại, đối với nguy hiểm lại nhạy cảm cực kì.
Con đường này…
Tai khẽ nhúc nhích, nghe tiếng bước chân Hiên Viên Triệt chậm chạp đi tới, cổ chân Lưu Nguyệt đột nhiên duỗi ra, xóa đi dấu vết do âm phong để lại trước con đường, chỉ để lại khá ít dấu chân.
“Bản đồ vô dụng.” Hiên Viên Triệt giơ giơ lên bản đồ trong tay, bên trên ghi lại con đường tiến vào đây, phía dưới cũng không có gì, khiến cho hắn mất công.
“Hai con đường, đi bên kia?” Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt hỏi. Hiên Viên Triệt ném bản đồ đi, nhìn kỹ dấu vết hai bên.
Trầm ngâm trong nháy mắt ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt cười nói: “Nếu hai bên đều có người đi, vậy chúng ta cũng chia làm hai đường, nàng đi này, ta đi này.”
Dứt lời ngón tay chỉ chỉ, chỉ cho Lưu Nguyệt chính là con đường có rất nhiều dấu vết có người đi, lại gió êm sóng lặng.
Lưu Nguyệt nghe vậy nhíu nhíu mày, nhìn Hiên Viên Triệt.
“Đừng tranh giành, nhớ kỹ, nếu như gặp nguy hiểm cũng đừng mạnh mẽ xông tới, trở về đây chờ ta.” Nắm tay Lưu Nguyệt thật chặt, Hiên Viên Triệt thận trọng dặn dò.
Con đường kia xem ra rất nhiều người đi, hẳn là không có nhiều nguy hiểm.
Đến khi hắn đi đường này, nhìn qua ít người quỷ dị, sát khí tứ phía, Lưu Nguyệt mặc dù lợi hại, nhưng có thể không làm cho nàng bị vây trong nguy hiểm là tốt nhất, chỗ địa phương nguy hiểm, hắn đi là được rồi.
Nhìn chăm chú Hiên Viên Triệt, trên mặt Lưu Nguyệt đột nhiên hiện lên nụ cười, gật gật đầu nói: “Tốt lắm, chàng cũng vậy.”
Nhìn nhau cười, Hiên Viên Triệt vỗ vỗ vai Lưu Nguyệt, nâng bước đi vào lối đi sát khí tứ phía kia.
Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt không có đi vào chỗ âm u, mặt mày hiện lên một chút dịu dàng, tâm tư hắn là như vậy, nàng cũng không phải không có.
Luôn miệng nói muốn chết phải cùng chết, nhưng lúc gặp nguy hiểm, cũng không nguyện đối phương bị bất kỳ tổn thương gì, bọn họ, đều là giống nhau, tâm tình cũng là giống nhau.
Sửa sang lại trang bị trên người, Lưu Nguyệt nâng bước chậm rãi tiến vào sơn động chỉ có sát thủ trời sinh, mới có thể cảm giác được nguy hiểm.
Mở ra cơ quan, phong tỏa đường lui của bọn hắn, chỉ có thể đi về phía trước chỉ có thể chỉ có thể tìm đường ra từ một nơi khác.
Hào quang phát sáng, âm nhuyễn mà ảm đạm.
Chậm rãi mà đi, ven đường gió êm sóng lặng, không có bất