Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2955 lượt.
nhân..
Kim quang loé sáng, sát khí tràn ngập.
Tiếng chuyển động của bánh xe từ bốn phương tám hướng truyền lại, trong nháy mắt bên tai lại không thấy gì nữa, lại hoàn toàn bình thường, không thể phân biệt được là phát ra từ đâu, lộc cộc, lộc cộc, âm thanh vang lên không ngừng, tràn ngập cả thông đạo.
Đây là tiếng bánh xe khởi động.
Đồng nhân vũ động, xuống tay vừa hung ác vừa mãnh liệt, vô cùng trật tự, không hề rối loạn.
Nhưng bọn họ thấy được bức tường sau lưng chúng có vô số những bánh xe nhỏ đang hoạt động, chính những bánh xe này điều khiển mọi cử động của đám đồng nhân.
Bọn đồng nhân tiến lên lùi xuống, tương đối mau lẹ, hơn nữa cứng rắn tới tuyệt đối, ngay cả một kiếm của Hiên Viên Triệt vung lên cũng không tạo được một chút tổn hại, liên tiếp tấn công mọi người như trước.
Không sợ đau, không sợ chém, trong lúc chiến đấu còn phối hợp đến không chê vào đâu được; đồng nhân phía trước xuất kiếm, đồng nhân phía sau chắc chắn xuất đao; mặt trước dùng tay, mặt sau lập tức dùng chân; hoàn toàn hỗ trợ lẫn nhau, vĩnh viễn không dừng lại.
Nhất thời, Lưu Nguyệt cùng bọn đồng nhân kia cũng ngang sức, không tới nỗi quá vất vả.
“Phanh.” Một thanh âm trầm đục vang lên, thân thể Vân Triệu run lên, trên đùi bị rách một mảnh da lớn, nhưng dừng cũng không dám dừng, điên cuồng lao tới phía trước.
Một kiếm quét ngang, đánh bật trường đao đang hướng về phía Lưu Nguyệt, nhuyễn kiếm trong tay Hiên Viên Triệt gần như bị đánh bay đi.
Sức lực ngàn cân, toàn thân không có huyệt đạo; ai nói khi năng lực đạt tới trình độ cực cao thì có thể coi khinh tất cả thủ đoạn cùng kỹ xảo chứ?
Hiện tại, bọn họ đã gặp rồi.
“Phanh”. Lại một thanh âm trầm đục, Lưu Nguyệt đỡ được một kiếm, quay đầu lại nhìn thấy Độc Cô Dạ ở phía trước.
Vết thương sau lưng lại sắp sửa nứt ra, lúc này hai đồng nhân đồng thời đánh về phía hắn, hai hộ vệ bên người Độc Cô Dạ sớm ốc không mang nổi mình ốc, Độc Cô Dạ thể lực cạn kiệt sắp không duy trì được nữa, kiếm trong tay giơ lên, Lưu Nguyệt trong nháy mắt cơ hồ có thể thấy hắn run rẩy.
Hai đồng nhân kia cùng công kích đánh đến, Độc Cô Dạ chết là không phải nghi ngờ.
Khẽ cau mày, trơ mắt nhìn hắn chết ư?
Trong lòng than nhẹ, coi như hắn cũng có ơn bảo vệ nàng, ơn trả ơn, về sau, mỗi người sẽ một ngả.
Trong lòng vừa nghĩ, Lưu Nguyệt một bước dài tiến đến, tay chộp tới kéo giật Độc Cô Dạ lại.
Mà cùng lúc ấy Hiên Viên Triệt xoay người một cái vượt qua tấn công, một kiếm đánh trả đồng nhân cầm trường đao bên kia chỗ Lưu Nguyệt, đem công kích sau lưng giao cho Lưu Nguyệt.
Trong khi giao chiến hai người bọn họ luôn hai người hỗ trợ nhau, tâm linh tương thông, đây vẫn luôn là điều Hiên Viên Triệt vô cùng kiêu ngạo.
Bước chân hỗn loạn, Lưu Nguyệt bắt lấy Độc Cô Dạ, miễn cưỡng kéo Độc Cô Dạ ra khỏi rừng đao kiếm của hai đồng nhân.
Mà nàng vừa đi, những công kích sau lưng Hiên Viên Triệt vốn để cho Lưu Nguyệt, đương nhiên không có ai đỡ, lập tức lao về phía Hiên Viên Triệt đang không hề phòng bị.
Tiếng gió vù vù, nhanh như chớp điện.
Khoé mắt Lưu Nguyệt khẽ liếc, nhất thời sắc mặt đại biến, rống lên thành tiếng: “Mau lùi lại!”
Gió mạnh sát người, Hiên Viên Triệt nhíu mày, Lưu Nguyệt lại không thể đỡ được công kích này, thân thể lập tức co rụt lại, nghìn cân treo sợi tóc mà thoát hiểm, khó khăn lắm mới tránh được một trường đao vừa vung tới; vạt áo trên vai bị thủng một lỗ lớn, nếu chỉ chậm nửa phần thì…
Giương kiếm xoay người, Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt, sao lại không phối hợp được thế này?
Liếc mắt một cái liền thấy tình cảnh lúc này của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt lập tức hiểu được, sắc mặt nháy mắt âm trầm như nước; nàng túm lấy Độc Cô Dạ, nàng đi cứu Độc Cô Dạ, nàng lại có thể bỏ hắn qua một bên mà đi cứu Độc Cô Dạ.
Trong lòng vừa sợ vừa giân, Hiên Viên Triệt trong khoảng khắc dường như không thể tin được những gì xảy ra trước mắt, mắt nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, gần như quên luôn việc che dấu thân phận.
“Còn không trốn mau.” Nhìn thấy Hiên Viên Triệt trong nháy mắt cư nhiên dừng ngay tại chỗ, trái tim Lưu Nguyệt gần như nhảy khỏi lồng ngực, không kịp nghĩ nhiều, vừa quay người một kiếm đỡ lấy một chiêu của đồng nhân đang công kích Hiên Viên Triệt, vừa hét lên: “Ngươi làm gì? Lúc này ngây ngốc cái gì?”
Su: vì đang bao che thân phận cho HVT nên để xưng hô là “ngươi” thôi nhé.
Vừa quay người một cái, đưa tay lên nhanh như chớp cầm thật chặt tay của Hiên Viên Triệt, không tiếng động truyền đạt lại tâm ý của nàng.
Nàng biết mới nãy là nàng sơ sót, nhưng nàng thật không cố ý.
Khóe miệng hàm chứa một chút mỉm cười mà chính hắn cũng không phát hiện, Độc Cô Dạ cố gắng đi về phía trước.
Ngọt ngào ngắn ngủi, thậm chí làm cho hắn không có phát hiện mới vừa rồi Hiên Viên Triệt đã lộ ra ánh mắt vốn có (mắt đỏ) chỉ trong chốc lát, thậm chí không có phát hiện kẻ thù lớn nhất của mình đang ở bên cạnh.
Chỉ một chữ tình, lầm người, lầm người rồi.
Nhanh