Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2953 lượt.
ệt chậm rãi mở miệng, đi ra ngoài trước hẵng nói, đi ra ngoài rồi thiên hạ cũng không phải của bọn họ.
“Không, nhiều nhất bản thái tử cũng chỉ cho ngươi một chút.” Vân Triệu tươi cười tựa mặt trời, nhưng hai mắt tràn ngập lạnh giá.
“Vậy cả hai bên, ai cũng đừng nghĩ ra ngoài, một cái vô danh tiểu tốt như ta đổi lấy hai cái thái tử, giá trị.” Lưu Nguyệt so với Vân Triệu còn lạnh hơn, muốn kiên quyết cùng nàng đùa giỡn sao.
“Vậy còn phải xem ngươi có đáng giá hay không…”
“Chia phần của ta đi.” Tiếng cười lạnh lẽo của Vân Triệu còn chưa dứt, Độc Cô Dạ bên cạnh vẫn không mở miệng lại đột nhiên phát ra tiếng nói.
Vân Triệu cùng Lưu Nguyệt đồng thời dừng lại, quay đầu nhìn Độc Cô Dạ.
Chăm chú nhìn Lưu Nguyệt một cái, Độc Cô Dạ chậm rãi nói với Vân Triệu: “Phần kia của ngươi nàng sẽ không động, phần nàng muốn, hãy lấy của ta.”
Thanh âm thản nhiên, trong trẻo mà lạnh lùng, giống như đang nói về việc phân chia lương thực gì đó, đơn giản, không quan trọng.
Một khoảng trời rộng lớn, gió lạnh nhẹ thổi, tất cả đều yên lặng trong nháy mắt.
“Ngươi cho hắn?” Vân Triệu trố mắt nhìn chằm chằm Độc Cô Dạ.
Lấy của hắn, lời này nói ra hoàn toàn không có ý thăm dò, thái tử Ngạo Vân Độc Cô Dạ là một kẻ lợi hại như vậy, sao có thể đưa ra một lời hứa hẹn phóng khoáng đến thế chứ?
Nếu nam nhân này muốn toàn bộ phần mà hắn đoạt được, phải chăng hắn cũng sẽ cho?
Đối với ân nhân cứu mạng cũng có đáng phải tặng phú quý ngập trời cùng tài vật giàu sang đến như thế không? Vân Triệu lần đầu tiên quyết định nhìn Độc Cô Dạ với ánh mắt khác xưa.
Bắc Mục của nàng có được phú quý cùng giàu có như vậy, bị nguy hiểm nhất chính là Ngạo Vân của hắn; đầu óc Độc Cô Dạ cũng không thể nào hồ đồ đến độ này đi?
Thân ảnh thon dài liền xoay người, không nhìn Vân Triệu, cũng không nhìn Lưu Nguyệt; một thân trong trẻo nhưng lạnh lùng, một thân cao ngạo, một thân… cô tịch.
Lưu Nguyệt không trả lời, dáng vẻ hoàn toàn khẳng định câu trả lời của Độc Cô Dạ với Vân Triệu chính là có ý tứ khác, rồi đột nhiên hiểu rõ chút ít.
Độc Cô Dạ không phải là không biết hậu quả, cũng không phải là hồ đồ, hắn chỉ là dùng một cách khác để nói rõ thâm tình của hắn, nói rõ tâm ý của hắn với nàng.
Tim, khe khẽ thở dài. Nàng không phải kẻ biết yêu thương lưu luyến, cũng không phải kẻ biết thông cảm với người khác, nhưng nàng hiểu được tấm lòng của Độc Cô Dạ; ngay cả không có tình cảm đó với hắn, nhưng cũng không nhịn được mà mềm lòng đôi chút.
Không gian trống vắng, không có một âm thanh phản đối.
Hiên Viên Triệt cúi đầu đừng bên người Lưu Nguyệt, nghe Lưu Nguyệt tất nhiên cũng không phản đối, không khỏi ngẩng đầu, lọt vào trong tầm mắt chính là Lưu Nguyệt đang nhìn Độc Cô Dạ quay lưng về phía mọi người, mắt kia, không còn sương lạnh của ngày xưa, không còn cừu hận của giây phút đó, thực bình thản, thậm chí còn có chút nhu hoà (ôn nhu+hoà ái).
Tay nháy mắt nắm càng thêm chặt, Hiên Viên Triệt trầm mặc.
“Mở đường đi.” Thanh âm trong trẻo nhưng lãnh ngạo trong nháy mắt tĩnh lặng bỗng vang lên, Độc Cô Dạ đưa lưng về phía mọi người.
Vân Triệu nhíu nhíu mày, đưa mắt nhìn Độc Cô Dạ, lại nhìn vẻ mặt lãnh khốc không một chút biểu tình dao động của Lưu Nguyệt, hồi lâu sau mới nhún vai, đi lên phía trước: “Một khi đã như thế, tốt thôi.”
Chân bước đi, không theo bất cứ trật tự nào, nhưng Vân Triệu vẫn tiếp tục tiến lên phía trước, trê tường đá không hề có một khe hở, giống như một hang đá kín mít, bỗng một cánh cửa chậm rãi hiện ra, mở ra trước mắt mọi người.
Độc Cô Dạ và Vân Triệu dẫn đầu, bước vào trong đại môn mở rộng.
Hiên Viên Triệt rớt lại cuối cùng, thấy mọi người không ai quay đầu lại, liền bắt lấy tay Lưu Nguyệt, nắm thật chặt, cặp mắt thâm thuý không biết nghĩ gì.
Lưu Nguyệt cảm giác được tâm tình đang dao động của Hiên Viên Triệt, không khỏi dùng sức nắm chặt lại tay hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ, nở một nụ cười sáng lạn với Hiên Viên Triệt.
Tình, nàng chỉ muốn một phần đã đủ.
Người, nàng chỉ muốn duy nhất mà thôi.
Nàng không thể ngăn cản tình ý của kẻ khác đối với mình, chỉ có thể khống chế tim của chính bản thân mình.
Độc Cô Dạ bảo vệ cho nàng, phần tình này nàng nhất định sẽ trả; về phần những cái khác Độc Cô Dạ đưa cho nàng, nàng không nhất định sẽ nhận; có thứ tình cảm không thể nhận, nàng biết rõ.
Nếu đã vô tâm thì đừng cho người khác hi vọng, nàng càng biết rõ.
Cảm nhận được tâm ý của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt thực sự kiên quyết đem lòng lo lắng mà vứt trên mặt đất, càng nắm chặt tay Lưu Nguyệt hơn.
Lưu Nguyệt của hắn chính là của hắn, hắn biết, chỉ là ánh mắt nhu hò kia, làm cho lòng hắn phiền não.
Nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, hai người im lặng đối diện nhau, tất cả lời nói đều để sâu trong tim.
Thông đạo u tĩnh (u ám+tĩnh mịch), không có bất cứ một tiếng động.
Một hàng mấy người bước nhanh trên hành lang đá rộng mở, tiêu sái xuyên qua.
Vân Triệu quyết không chểnh mảng việc phải làm, hắn luôn dẫn đầu, đi trước mặt mọi người; đôi khi rõ ràng hết đường, hắn không biết sờ ở