Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2951 lượt.
chỗ nào liền hiện ra một con đường; đôi khi như đã cùng đường, hắn lại tìm được lối ra, vô cùng quen thuộc nơi này.
Không có cơ quan, không có nguy hiểm, thoạt nhìn tất cả cực kì yên bình.
Đi tới trước, trên vách đá hai bên tường đều được khảm dạ minh châu, càng lúc càng nhiều hơn, nguyên bản u tĩnh liền biến thành sáng ngời, chiếu rọi cả thông đạo thật dài, hiện ra dưới mắt mọi người.
Mọi người thấy vậy, cước bộ càng nhanh hơn, dạ minh châu bất chợt càng ngày càng nhiều, e rằng bảo tàng đã không còn xa bọn họ.
Gió mát không biết từ nơi nào tới, nhẹ nhàng thổi qua, mát rượi, sảng khoái.
Quanh co mà đi, giống như đi từ lòng đất đi lên, tưởng được rồi lại tựa như con quay, đi dọc theo nơi này xuống, rồi theo một phía khác từ từ đi lên.
Dường như đã đi cả một vòng thật lớn.
Cuối cùng đi qua một chỗ ngoặt thật rộng, hào quang rực rỡ chói loá không còn gì chói mắt hơn; Vân Triệu đã đứng trước một phiến cửa đá to lớn, cơ hồ cao tới gần mười trượng.
Cửa đá theo phong cách cổ xưa, mặt trên điêu khắc đầy hình ảnh, có người, có hoa, có cỏ, có động vật, có nhà cửa… Chỉ cần là thứ tồn tại trên thế gian này thì trên cửa đá nhất định sẽ có.
Chỉ là một cái cửa đá nhưng lại tưởng như cả một thế giới.
Liếc nhau, ý nghĩ rất cuồng vọng, tin rằng, không cần phải dựa vào tài phú ngập trời ở đằng sau kia, cũng có thể tạo ra một thế giới như vậy, hẳn một thế giới.
Mặc dù tất cả những người ở đây đều không phải chưa từng tiền tài nhưng cũng không khỏi tim đập nhanh, tác phẩm tuyệt vời như vậy, không biết phía sau còn cất giấu tài vật kinh thiên (e thấy để kinh thiên nghe hay hơn tày trời:D) đến thế nào?
Vân Triệu đưa tay vuốt ve cửa đá, trên mặt bỗng nhiên tràn đầy sự thận trọng trước nay chưa từng có: “Đây là cửa cuối cùng, đi qua sẽ là bảo tàng, chỉ có điều cơ quan tại cửa này ta cũng không biết.”
Mắt đang hưng phấn lập tức đồng loạt trầm xuống, cửa cuối cùng, mấu chốt quan trọng nhất định nằm ở bên trong; nhưng ngay cả Vân Triệu cũng không biết, đây…
“Lên.” Một chút yên tĩnh ngắn ngủi, Lưu Nguyệt trầm giọng ném ra một chữ.
Đều tới nơi này rồi, không thể nào vì như thế mà rút lui, không cần quan tâm phía trước là núi đao biển lửa, cùng lắm nàng cùng Hiên Viên Triệt liên thủ tiến lên, nàng cũng không tin bọn họ không thể vượt qua nơi này.
Quay đầu nhìn Độc Cô Dạ, Vân Triệu hơi trầm mi, hỏi: “Có được không?”
Độc Cô Dạ không nói gì, chỉ thản nhiên lạnh lùng gật đầu.
Vân Triệu thấy vậy, trầm giọng nói: “Một khi đã như vậy, mọi người hãy chuẩn bị cho tốt.” Thanh âm vang lên, hai tay Vân Triệu nắm lấy phần điêu khắc nhô ra trên cửa đá, dùng lực nhấn một cái.
“Ầm ầm ầm.” Ngay tức khắc một tiếng vang thật lớn dội lại, hình như từ đáy truyền lên, tựa từng trận từng trận như sấm mùa xuân, nặng nề mà ẩn chứa sức mạnh vô hạn.
Vân Triệu lùi ra sau từng bước, lợi kiếm nắm chặt trong tay.
Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt, Độc Cô Dạ chỉ trong một khắc đều đồng thời nín thở ngưng trọng, sẵn sàng nghênh địch.
Không có bất cứ ngoại lực nào, cửa đá kia giống như có người từ bên trong kéo ra, chậm rãi mở ra trước mắt mọi người.
Kim quang loé ra, một mảnh kim quang lấp lánh, dường như làm hoa mắt tất cả.
Khẽ nghiêng mắt, tránh ánh hào quang mãnh liệt kia, mọi người đột nhiên chăm chú nhìn lại phía sau cửa đá.
Chỉ thấy một thông đạo thật dài, quanh co uốn khúc phía sau cửa, thông đạo này cũng rất rộng, gần như mười mấy người cũng có thể sóng vai cùng đi vào.
Hai bên vách tường của thông đạo được khảm không ít dạ minh châu, chiếu rọi cả thông đạo, mà dạ minh châu ở phía dưới lại ngay ngắn xếp thành hai hàng nổi bật, một thị vệ toàn thân khôi giáp bằng vàng chói lọi đầy thần uy hiện ra.
Khôi giáp kia toàn bộ làm từ vàng nguyên chất, trong ánh sáng của dạ minh châu lại càng toả ra quang mang rực rỡ loá mắt, trong phút chốc khiến mắt mọi người đều hoa lên.
Một tấm thảm đỏ rực trải trên mặt đất, từ hai bên cùng lúc xuất hiện hai hàng thị vệ một thân uy vũ, kéo dài.
Mà trong khoảnh khắc cửa mở ra, không biết gió nhẹ từ đâu truyền đến, bay vào, thảm đỏ kia, trong cơn gió rất nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được kia, hóa thành bột phấn, nhẹ nhàng tung bay.
Đồ của bốn trăm năm trước, cho dù lúc ấy có tốt đến đâu, bây giờ cũng phải hỏng.
Mày liễu khẽ nhếch, Lưu Nguyệt cứ nhìn đường quanh co mà đi, không chút để ý đến thị vệ ở hai bên..
Uy phong lẫm liệt, nào trường thương, đoản kiếm, đại đao, mũi tên nhọn đều nắm trong tay, sát khí tràn ngập trận địa, sẵn sàng nghênh địch; trải qua mấy trăm năm một chút cũng không giảm sút, dường như thật sự tồn tại.
Lưu Nguyệt thấy vậy không khỏi hơi hơi nhíu mày, đánh giá những thị vệ giáp vàng kia càng thêm kĩ càng.
“Thị vệ bảo vệ bảo tàng.” Vân Triệu đừng trước mặt thấp giọng nói một câu, trường kiếm trong tay giơ lên lại trầm giọng: “Mặt đất, chung quanh, đỉnh đầu, đồng nhân (người bằng kim loại – ý chỉ mấy ông thị vệ mặc giáp vàng), đều có thể có đủ loại cơ quan; đều cẩn thận cho ta; nếu lỡ chạm phải thì không phải chỉ một