XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2904 lượt.

hông cho lửa lan xa mới là trọng yếu nhất.
Ánh lửa ngút trời, đốt cháy thứ trọng yếu nhất* của bốn mươi vạn đại quân.
Lưu Nguyệt một thân sát khí, bay nhanh trong đám lửa, tóc đen cơ hồ xếp thẳng một đường kéo ở sau lưng, màu đỏ của lửa chiếu rọi mặt nàng, làm nổi bật một thân lửa đỏ.
Oai vệ như lang báo, thế như mãnh hổ, ở trong hỏa trận không ngừng di chuyển, hướng về phía ngọn nguồn bắn nhanh mà đi.
Ánh lửa vẩy ra đầy trời, đỏ như máu.
Phía đằng xa, Dược vương một thân bạch y, thần tình lạnh như băng, bay vút trong bóng đêm, qua nơi mà ngọn lửa nổi lên bốn phía, đốt cháy hết thảy, cắn nuốt hết thảy.






Chạy gấp, từ trong vòng bảo vệ trung tâm (bảo vệ chủ soái) lại.
Lưu Nguyệt liếc mắt một cái về phía Dược vương đã rời đi ở phía trước, trong mắt cơ hồ phun ra huyết.
Nôn nóng chạy tới, Hiên Viên Triệt dường như muốn phát điên, thế nhưng hai người đều để mất dấu Dược vương.
Từng bước đến cạnh bên người Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt thần tình cuồng nộ, màu đỏ của lửa bao quanh người hắn, làm nổi bật một thân hắc giáp, đẹp đẽ, lãnh khốc kinh người.
Ngọn lửa hoành hành khắp nơi, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt một cái, trong mắt bọn họ đều hiện lên nồng đậm sát khí.
Mặt trăng nhanh chóng về phương tây, chân trời cơ hồ đã xuất hiện những tia nắng đầu tiên, tia hắc ám cuối cùng đã biến mất vào sáng sớm.
Đám cháy khủng khiếp đã bị dập tắt.
Toàn bộ hậu phương chứa lương thảo bị đốt thành một mảnh khô cằn , khói đen cuồn cuộn, đất xám tro tàn theo gió núi bay tứ tung bốn phía.
Thu Ngân sờ sờ đám tro bụi bám trên mặt, chau mày nói:” Dường như đã đốt đi phân nửa.”
Lương thảo khô không thể bắt lửa.
Hơn nữa, không biết Dược vương đã dùng loại thuốc gì mà có thể khiến lửa lan nhanh như vậy.
Dù đã nỗ lực hết sức mình dập lửa, nhưng mà cũng tổn thất hơn nửa số lương thảo.
Đây là lương thảo dành cho bốn mươi vạn binh sĩ a.
Hơi thở lạnh như băng, mang theo kiên cường, lãnh khốc cùng sát khí, gió núi thổi quanh Hiên Viên Triệt một thân hắc giáp, mặt mày như La Sát.
“Khốn khiếp.” Đứng cạnh Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt hung hăng nắm chặt bàn tay, nghiến răng, phun ra hai chữ.
Lương thảo quan trọng như thế nào, dù nàng không phải quân nhân cũng hiểu rõ được.
Ra trận với cái bụng rỗng, còn có thể đánh được sao.
Lần này Dược Vương hỏa thiêu hơn phân nửa lương thảo của mấy chục vạn binh sĩ, vốn có thể ăn cơm, nay lại biến thành uống cháo, vậy khi chiến đấu….
Nghiến răng, sắc mặt Lưu Nguyệt thập phần khó coi.
Hôm qua còn thương lượng cùng Âu Dương Vu Phi, hướng lương thảo của quân Nam Tống động thủ, đêm qua lương thảo của bọn họ lại bị đốt hơn phân nửa, đây quả là giết người không đền mạng mà.
Dược Vương, Dược Vương, hiện tại Lưu Nguyệt hận không thể đem Dược Vương thiên đao vạn quả.
“Còn có thể duy trì bao nhiêu ngày?” Bình tĩnh hỏi, sắc mặt Hiên Viên Triệt mặt dù băng lãnh, nhưng hơi thở lúc này lại trầm tĩnh như hồ sâu, không có một tia gợn sóng.
“Nhiều nhất cũng chỉ năm ngày.” Thu Ngân sắc mặt cực kì nghiêm túc.
Năm ngày, cho dù là uống cháo thì cũng có thể duy trì nhiều nhất năm ngày, đối với trận đánh giữa trăm vạn binh mã, không những phải vừa tấn công mà còn phải vừa phòng thủ, năm ngày, quả thực là con số không đáng để nhắc đến.
Mà số lương tiếp tế cho bọn họ, bởi vì xảy ra chiến tranh đột ngột, nên đều phải thu đến từ mọi nơi, thời gian sớm đã được định, tuyệt đối không thể đưa đến ngay lúc này.
“Để ta đến Tấn Thành điều lương khẩn cấp.” Lúc nãy nghe Thu Ngân nói tình hình như thế, Lưu Nguyệt nặng nề ném một câu.
Nàng tự mình đi, xem thử Dược vương còn có thể động tay động chân vào số lương thảo nàng vận chuyển được không.
“Trước tiên, các ngươi hãy phong tỏa tin tức, ta sẽ mau chóng quay trở lại.”
Tổn thất nhiều lương thảo như vậy, tin tức này, một khi tiết lộ ra ngoài, chỉ sợ chưa kịp ra chiến trường phân cao thấp, lòng quân Thiên Thần đã mau rối loạn.
Nhanh chóng nói một câu, Lưu Nguyệt đưa tay đợi lệnh bài của Hiên Viên Triệt.
Nàng đi, nàng nhất định sẽ đem lương thảo đến đây trong vòng năm ngày, cứ ứng phó trước mới tính tiếp.
Hiên Viên Triệt không hề ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt, chỉ chậm rãi nắm lấy bàn tay đang chìa trước mặt mình, siết chặt.
Không cấp lệnh bài, Hiên Viên Triệt lạnh lùng nói:”Chậm rồi.”
Lưu Nguyệt nghe vậy, liền nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt, nàng dùng hết sức thúc ngựa mà đi, nhanh nhất chỉ mất hai ngày là đến biên quan Tấn thành, trong năm ngày nhất định có thể trở lại đây, như thế nào lại chậm?
Mặt lạnh như thiết, hơi thở lãnh như băng, Hiên Viên Triệt cứ nắm lấy tay Lưu Nguyệt, ngẩng đầu nhìn về phía mấy chục vạn binh mã Nam Tống đóng quân, không đợi Lưu Nguyệt hỏi.
“Hỏa hoạn ngập trời, còn gì có thể phong tỏa nữa đâu, lúc này, có lẽ Nam Tống đã điều binh điều tướng tới rồi.” Thanh âm lạnh lùng khó khăn thoát ra từ miệng Hiên Viên Triệt, không phải đoán, mà là khẳng định.
Lưu Nguyệt nhất thời cả kinh,