Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2906 lượt.
tốt tí nào.
Bước về phía trước một bước, Lưu Nguyệt đang định mở miệng, Âu Dương Vu Phi vốn đang im lặng đứng bên cạnh đột nhiên vươn tay túm lấy vạt áo nàng, khiến Lưu Nguyệt không nhịn được nghiêng đầu nhìn về phía Âu Dương Vu Phi.
Mấy ngày nay nàng chưa nói tiếng nào, vì nàng biết mình không hề có tài bày mưu đánh trận cao minh như Hiên Viên Triệt, nhưng hiện tại, sao vẫn cứ muốn lui?
Với lại, mặt trời hôm nay đã lên cao lắm rồi, lương thảo hầu như không còn, tại sao Hiên Viên Triệt không có chút động tĩnh nào hết?
“Hắn lợi hại hơn nàng nghĩ nhiều.” Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt nghiêng đầu nhìn hắn, không nhịn được đè thấp thanh âm, khẽ truyền âm nhập mật với nàng.
Lưu Nguyệt nghe vậy, mi cong khẽ nhích, quay đầu nhìn lại Hiên Viên Triệt bình tĩnh lạ kì, rối rắm.
Tra kiếm vào vỏ, Hiên Viên Triệt đặt kiếm về sau lưng, ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là hình ảnh Lưu Nguyệt đang cau mày nhìn hắn.
Hắn lập tức cong môi, cười yêu mị, đứng dậy:”Không cần lo lắng.”
Dứt lời, hắn bước lên, kéo lấy tay Lưu nguyệt, nói:”Đi”
“Đi đâu? Đi đánh chúng trở về sao?” Lưu Nguyệt sánh đôi với Hiên Viên Triệt, vừa đi vừa hỏi, Hiên Viên Triệt muốn phản kích sao?
“Chỉ là lũ nhãi nhép, không tới phiên ta ra tay.” Nghe Lưu Nguyệt hỏi như vậy, Hiên Viên Triệt lạnh lùng cười, nắm tay nàng thật chặt, bước khỏi doanh trướng.
Trời ấm áp, quang đãng thoáng mát.
Một đám mây lãng đãng bay, tự nhiên tách ra thành nhiều khối, nhanh chóng tỏa đi khắp bốn phương trời.
Trong hoàng cung của Ngạo Vân quốc.
Xoay xoay chén rượu đang cầm trong tay, Độc Cô Dạ nhìn mảnh giấy nhỏ do con bồ câu đưa tới, mặt vô cảm, nhẹ nhàng vung tay.
Thư truyền lập tức biến thành mảnh nhỏ, bay khắp nơi.
“Thái tử điện hạ, Thiên Thần liên tục thất thế, lần này chắc chắn Thiên Thần vương sẽ trốn không thoát.” Đại thị vệ của Độc Cô Dạ- Vô Nhai hiện lên vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.
Ngẩng đầu uống cạn rượu trong chén, Độc Cô Dạ nhìn lướt qua vẻ mặt hân hoan của Vô Nhai, thản nhiên nói:”Vô Nhai, ngươi khinh thường Hiên Viên Triệt?”
Thanh âm nhàn nhạt vang lên, nhất thời phá hỏng nụ cười trên mặt Vô Nhai.
Vô Nhai lập tức thu liễm, cúi đầu nói:”Không dám.”
“Tốt nhất là không dám, nếu không ngươi ở bên cạnh ta nhiều năm như thế rõ thật uổng phí. Liên tục thất thế ư, hừ, Hiên Viên Triệt và chủ soái của Nam Tống quốc không phải là loại người cùng cấp bậc, trận chiến này, Nam Tống bại là điều đã định sẵn.”
Thanh đạm như nước, không gợn chút sóng nhẹ, đặt chén rượu xuống, đứng lên, Độc Cô Dạ không thèm liếc mắt nhìn Vô Nhai một cái, liền hướng ra ngoài bước đi.
Khinh thường đối thủ chính là coi nhẹ tánh mạng của mình, đối với Hiên Viên Triệt, hắn so với bất kì kẻ nào đều quen thuộc hơn.
Ngay lúc này, trong hoàng cung Tuyết Thánh quốc.
“Vân Triệu, ngươi nghĩ sao?” Ngồi trên ngai vàng, quốc chúa Tuyết Thánh quốc nhìn Hách Liên Vân Triệu, nói.
Vân Triệu dương dương tự đắc, trong tay là tin do bồ câu đưa tới, nhún nhún vai nói:”Không nghĩ gì cả, thuyền thủng còn bịt lại được, huống chi Hiên Viên Triệt.”
Quốc chúa Tuyết Thánh quốc nghe vậy, gật gật đầu, nói:”Phụ vương cũng nghĩ như ngươi.”
“Án binh bất động, chờ chiến cuộc sáng tỏ hãy nói tiếp.” Vân Triệu nhìn mây trắng trời xanh ngoài điện, một ngày đẹp trời như thế nào, hắn không có ý định làm kẻ xấu đâm sau lưng kẻ khác.
Khi Ngạo Vân quốc cùng Tuyết Thánh quốc còn yên lặng theo dõi kỳ biến, Hậu Kim quốc có chút rục rịch.
Hoành thành Hậu Kim thủ đô.
“Vương thượng, đây chính là thời cơ của chúng ta.” Tể tướng Hậu Kim quốc nhìn quốc chúa trẻ tuổi của mình nói.
Thần Phi- quốc chúa Hậu Kim nghe vậy, cau mày, nói:”Thắng thua như thế nào, còn chưa rõ ràng.”
Trên chiến trường chuyện thay đổi trong chớp mắt là chuyện thường tình, thất thế không có nghĩa là Thiên Thần sẽ thua, càng không thể khẳng định đây chính là thời điểm tốt.
Tên tể tướng nghe vậy, cười giảo hoạt:”Vương thượng, trận này mặc kệ Thiên Thần có đánh như thế nào, cũng không có khả năng kết thúc nhanh chóng. Quốc vương Thiên Thần trên chiến trường, mấy chục vạn binh lực phải ứng phó với Nam Tống, bản thổ Thiên Thần quốc tất nhiên không còn bao nhiêu lực lượng, Hậu Kim ta đứng ở phía sau nếu….”
Lời còn chưa dứt, bất quá Thần Phi nghe vậy cũng đủ hiểu.
Hậu Kim giáp với Thiên Thần, mà Thiên Thần đang dùng toàn lực để đối phó với Nam Tống, bên trong nước chẳng còn được bao nhiêu binh mã, khó giữ vẹn toàn.
Điều này đối với Hậu Kim quốc chính là cơ hội ngàn năm có một.
Mắt đối mắt, dưới đáy mắt hiện lên tia gian tà.
Đã làm đồng minh, ắt sẽ có lợi khi cùng hợp tác, không có lợi, tất nhiên sẽ không làm đồng minh nữa.
“Tể tướng, bổn vương thấy chuyện này…”
“Vương thượng, biên thành truyền tin đến.” Thần Phi chỉ vừa mới mở miệng định nói với tể tướng, đột nhiên ngoài điện vang lên tiếng bẩm báo.
“ Võ tướng hàng đầu của Thiên Thần quốc, Mộ Dung Vô Địch, dẫn theo bốn mươi vạn binh mã đóng quân tu luyện ở biên giới hai nước”.
Hai mặt nhìn nhau, tâm tình Thầ