Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2901 lượt.
n Phi trong chốc lát liền chìm.
Thiên Thần sao có thể còn có nhiều binh mã như vậy.
Hiện tại ở biên giới hai nước luyện binh, ắt hẳn chính là đợi khi Hậu Kim ra tay liền chống lại. Tình thế đang không ngừng biến chuyển, nếu hắn tiến công đánh chiếm Thiên Thần, hoặc dù chỉ có ý định thôi, thì binh lực ít nhất cũng phải gấp đôi đối phương mới có thể chiếm ưu thế.
Dùng ra tám mươi vạn quân để đấu với Thiên Thần, chuyện này….
Cây xanh nước chảy, không phải ai trong thiên hạ cũng là ngốc tử.
Chiến tranh bùng nổ, huyết sắc phủ lên khắp nơi.
Phía ngoài biên quan Nam Tống, quân Thiên Thần không ngừng lui về phía sau, toàn bộ quân Nam Tống chiếm đóng vị trí trung quân mà quân Thiên Thần đã rời bỏ.
Cờ đen cắm ở doanh trướng, là cờ của Thiên Thần, là loại thiết kim mãnh hổ* cờ mà chỉ Hiên Viên Triệt mới dùng, đang bay múa trong gió. (* uy mãnh)
“Xông lên….” Mắt thấy doanh trướng của Hiên Viên Triệt ngay ở phía trước, cao cao kia chính là cờ của hắn, Thiên Thần vương Hiên Viên Triệt một thân thiết giáp màu đen, hình như đang đứng ở đó.
Mười vạn binh mã Nam Tống hưng phấn, hô hào xung phong đòi chém đòi giết, liều chết xông lên, ai cũng anh dũng tranh nhau đòi lên, hận không thể chạy về phía trước ngay lập tức.
Bắt được Hiên Viên Triệt, bắt được Thiên Thần vương là chiến công vĩ đại cỡ nào a.
Giết được hắn, Thiên Thần như rắn mất đầu, Nam Tống giành được thắng lợi, dẫn quân thẳng tiến đến lãnh thổ Thiên Thần quốc, chiếm lấy nó, là vinh quang lớn lao ra sao a.
Cả quân lẫn tướng nhất thời hưng phấn đến đỏ mắt.
Không thềm để ý đến phó tướng đang khuyên can, nói gì mà coi chừng có trá, đoàn quân dẫn đầu dốc hết sức hướng về doanh trướng của Hiên Viên Triệt.
Thiết đồng bay múa, dưới ánh mặt trời cực kì chói mắt.
Quân lính Thiên Thần thua trận, tháo chạy, quân tâm dường như đã tan thành từng mảng vụn.
Cuồng loạn phóng ngựa về phía trước, chủ soái quân Nam Tống vượt hẳn khỏi đoàn quân, vọt thẳng về hướng doanh trướng kia.
Một mũi tên phóng thẳng đến cờ chiến uy mãnh của Hiên Viên Triệt, chủ soái quân Nam Tống điên cuồng hét lên một tiếng:”Thiên Thần vương, mau ra chịu chết.”
Đồng thời, vươn đao chém lấy màn trướng đang khép hờ.
Một đao xuất ra, doanh trướng nháy mắt mở ra, trong trướng rỗng tuếch, không có gì cả, một chút bóng dáng của Hiên Viên Triệt cũng chả có.
Chủ soái quân Nam Tống nháy mắt sửng sốt.
“Rầm rầm oanh.” Ngay khi chủ soái quân Nam Tống còn đang sửng sốt, đột nhiên tiếng trống vang lên từ bốn phương tám hướng, vừa hùng hồn lại vừa đinh tai nhức óc.
Tiếng trống vang lên cuồn cuộn như sóng vỗ, xơ xác mà tiêu điều, mang theo khí thế uy nghiêm bức người, mang theo quân uy xuyên phá trời cao.
Trống trận vừa vang, thiên địa liền thay đổi.
Trong khoảng khắc tiếng trống vừa vang, binh đoàn cờ đen kéo nhau mà đến.
Một đội binh mã xếp ngay hàng thẳng lối, mặc giáp trụ đen của Thiên Thần, chính đám binh mã đã bỏ chạy tán loạn lúc nãy, nay đang cầm trường thương, hào hùng mà đến.
Một mảnh đông nghịt, phóng mắt nhìn ra xa cũng chẳng thấy điểm cuối.
Trong nháy mắt, chủ soái quân Nam Tống ghìm ngựa lại, sắc mặt thoáng khẽ đổi. Đội quân kia thập phần hiển hách , chẳng có điểm nào giống với đám lính Thiên Thần tâm tình hoảng loạn, tháo chạy bốn phương như lúc nãy.
“Chết rồi, trúng kế.” Phó tướng quân Nam Tống thấy đoàn quân trước mắt, sắc mặt đại biến, hô lên một tiếng cảm khái.
“Lui, chủ soái, mau lui gấp.” Một phó tướng sát lập tức theo sát phía sau mà hô lớn.
Thiết màu nghiêm nghị, trùng trùng điệp điệp, chưa giao chiến, sát khí nồng đậm đã muốn che lấp mặt trời.
Chủ soái Nam Tống chỉ nhìn cũng đủ biết không ổn, lập tức vung tay, hét lớn:”Minh kim* lui binh.” Cùng lúc thúc ngựa quay đầu rời đi. (*rung chuông)
Chuông vàng đột nhiên vang, tiếng chuông thanh thúy, dễ nghe nháy mắt lan rộng.
Nổi trống tiến binh, rung chuông lui binh, đây là quy định trên chiến trường.
Quay đầu rời đi, mười vạn binh mã Nam Tống đã được huấn luyện, rất có quy tắc, hậu đội lập tức thành tiền đội, hướng phía sau chạy đi nhanh như gió.
Nhưng mới phóng ngựa chưa được bao nhiêu bước, ở mảnh đất bằng phẳng phía sau, hiện ra đoàn quân áo đen, xếp thành hình chữ nhất mà đến.
Áo giáp, lá chắn, xếp thành một hàng.
Tiếng trống dâng trào, binh mã như rồng cuộn hổ ngồi, nổi bật dưới nắng mặt trời, tản ra âm trầm hàn khí.
“Đường lui của ta bị chặt đứt.” Mười vạn binh mã Nam Tống tức khắc có chút luống cuống, trước là sói, sau là hổ, bọn chúng hoàn toàn không còn đường lui nữa rồi.
“Rầm rầm oanh….” Vào lúc này, nhịp trống dồn dập vang lên như bão tố, truyền đến từ hai bên, thanh thanh điếc tai, mang theo sát khí ngút trời.
Nhịp trống thập phần kịch liệt, cơ hồ khiến người không thể đứng vững.
Hai đội quân áo đen của Thiên Thần, cùng với tiếng trống xơ xác tiêu điều, theo hướng đông- tây, sau- trước mà đến, nhịp chân uy nghiêm, khí thế băng lãnh.
“Chúng ta bị bao vây….”
“A, trúng mai phục, trúng mai phục….”
Trong khoảnh khắc đó, tất