Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342902

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2902 lượt.

hôm qua ánh lửa lớn như vậy, cơ hồ sáng cả một góc trời, nơi binh sĩ Nam Tống đóng quân chỉ cách bọn họ có mấy chục dặm, chúng thấy được hẳn không phải là việc khó.
Nhưng mà, Nam Tống lấy cái gì mới có thể khẳng định thứ bị đốt chính là lương thảo của quân Thiên Thần?
Ý niệm trong đầu vừa chuyển động, Lưu Nguyệt đột ngột thức tỉnh, Nam Tống sao có thể biết được Thiên Thần đang đốt cái gì cơ chứ, bọn họ cũng đâu có phải là Tam vương Minh đảo đâu.
Nhưng mà, chỉ cần một câu của Dược vương, quân Nam Tống ắt hẳn sẽ biết rõ mọi chuyện.
Lưu Nguyệt suy nghĩ thấu đáo, tâm tình không nhịn được lại trầm xuống.
“Vương thượng, không thể phong tỏa tin này lại được, người xem…” Thu Ngân trưng khuôn mặt bám đầy bụi, mở to hai mắt nhìn Hiên Viên Triệt, thực bình tĩnh.
Nhiều năm đi theo Hiên Viên Triệt nam chinh bắc chiến, có hung hiểm gì hắn chưa trải qua đâu.
Lương thảo bị đốt, chuyện này cũng chả phải việc gì lớn.
Hiên Viên Triệt nắm chặt tay Lưu Nguyệt, huyết sắc hằn lên trong đôi mắt, sát khí bốc lên, trầm ngâm trong chốc lát, Hiên Viên Triệt lạnh lùng thoáng nhìn mảnh đất khô cằn trước mắt, âm lãnh nói:”Phong tỏa không được thì khỏi làm, truyền lệnh xuống, quân tiên phong….”
“Vương thượng, quân tiên phóng truyền tín hiệu báo, toàn bộ quân Nam Tống đang xông về phía chúng ta, hướng thẳng tới phía trung quân đại doanh.” Hiên Viên Triệt còn chưa kịp nói hết, Ngạn Hổ đột nhiên từ xa vọt nhanh về đây.
Trong lòng Lưu Nguyệt chấn động sâu sắc, y như Hiên Viên Triệt đã đoán.
Hiên Viên Triệt nghe vậy, không tức giận, chỉ cười:”Quả nhiên đến rất nhanh, nghĩ muốn nhân cơ hội khiến ta trở tay không kịp, hừ.” Một tiếng hừ lạnh, ngữ khí sắc bén, khinh miệt vô cùng.
“Đi.” Vung áo choàng đen, Hiên Viên Triệt kéo tay Lưu Nguyệt về phía đại doanh.
Sắc trời trong lành, mây trắng bay lững thững, đất khô cằn, binh mã đối chọi.
Sát khí nổi lên bốn phía.
Quân Nam Tống có lẽ vốn đã dự trước được lương thảo của quân Thiên Thần sẽ bị đốt, nên triệu tập mười lăm vạn binh mã trực tiếp công kích trung quân của Thiên Thần.
Tư thế hào hùng, cực kì sắc bén.
Cùng lúc ấy, tin tức lương thảo của Thiên Thần bị đốt truyền đi khắp nơi.
Gió nhẹ thổi, tin mấy chục vạn tấn lương thảo bị đốt, nháy mắt bay theo xuân phong của tháng tư, truyền lên trời xanh, truyền thẳng vào tai của mấy chục vạn binh mã Thiên Thần.
Trong thoáng chốc, tâm của bọn họ có chút dao động.
Khi bọn họ còn đang ngây ngốc, bỗng như tin đồn, chúng binh sĩ từ ăn cơm đều chuyển thành ăn cháo loãng.
Việc kia xảy đến, như vô tình thừa nhận rằng lương thảo của bọn họ thực sự bị đốt, không có thức ăn.
Mấy chục vạn quân của Thiên Thần, trong nháy mắt, tâm loạn thành một đoàn.
Hậu quả của việc người người mất niềm tin quả thực rất đáng sợ, trong lúc ấy, khoảng cách với mười lăm vạn binh mã Nam Tống thoáng chốc đã thu gọn đến trung quân, tan tác một đường.
Bị đánh tơi bời, quân lính tan rã.
Chỉ huy đoàn quân Nam Tống thấy vậy, lập tức kéo quân tiến công, hướng đến nơi Hiên Viên Triệt đang ngụ, trung quân vương trướng, chém giết một đường mà đi.
Trời xanh mềm mại như lụa, gió nhẹ khẽ thổi, không đem theo chút thanh lương nào, chỉ mang theo sát khí nồng đậm.
Trống trận nổi lên, vang vọng khắp bốn phương trời.
Hung hãn chém giết lẫn nhau, máu tươi nhiễm đỏ hết đất trời.
Tâm trí đoàn quân Thiên Thần hỗn loạn, dường như chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản.
Quân Nam Tống thấy vậy, khua chiêng múa trống tiến thẳng, một đường đánh tới, sát khí bén nhọn tăng vọt theo sĩ khí, trong lúc này, người dẫm lên người mà đi.
“Giết….” Cờ xanh của quân Nam Tống vẫy trong gió, phấp phới trên bầu trời, trung quân Thiên Thần chỉ kháng cự một chút, liền tan rã từng đoàn, không ngừng thối lui về phía sau.
Thi thể nằm đầy trên mặt đất, vũ khí, lều trại không kịp thu dọn đều nằm lăng lốc trên mặt đất.
Quân đội Thiên Thần cứ lùi về sau, đứng trên đường liếc mắt đã thấy được, thể hiện rõ lòng họ đã rối loạn đến mức nào rồi.
Mười lăm vạn binh mã Nam Tống thấy vậy, lưu lại năm vạn quân vây hai bên đoàn quân Thiên Thần, mười vạn quân còn lại hướng về phía Hiên Viên Triệt, nơi trung quân đang lùi thẳng một đường, điên cuồng đuổi theo.
Cơ hội tốt như vậy, không tiêu diệt quốc vương của Thiên Thần thật uổng phí.
Gió thổi mạnh, trời đất hỗn loạn.
Trong trung quân doanh trướng của Thiên Thần.
“Báo, vương thượng, mười vạn binh mã Nam Tống đã công tiến đến giữa trận, trung quân thất thủ.” Chu Thành vẻ mặt nghiêm túc.
Hiên Viên Triệt cao cao tại thượng, ngồi trên vị trí chủ soái, nghe vậy, ngón tay khẽ khẩy vào thanh kiếm sắt bén*, phát ra một tiếng kêu nhỏ, lạnh lùng nói:”Lui nữa.”
(* anh đang lau kiếm thì búng ngón tay vào thân kiếm như trong phim á)
“Tuân mệnh.” Chu Thành không nói hai lời, lập tức xoay người rời đi.
Lưu Nguyệt đứng ở một bên, nghe Hiên Viên Triệt như vậy, hơi hơi cau mi, lại lui, lui nữa là đến chỗ bọn họ, nơi của chủ soái.
Mười vạn binh mã Nam Tống đã đánh tới trước mặt, điều này thực sự không


XtGem Forum catalog