XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342838

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2838 lượt.

cười nói: “Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ, Trừ khước vu sơn bất thị vân.” (Trích “Ly tứ ngũ thủ” của Nguyên Chẩn – Dịch nghĩa: Đã ra biển lớn ham gì nước, Chưa đến Vu Sơn chẳng phải mây – Ý là đã thấy cảnh đẹp nhất rồi, bây giờ có thấy gì nữa cũng chẳng thể bằng được)
Nhanh chóng đã nhớ được một câu, hiện giờ xem ra lại vừa đúng như thế. (Nguyệt tỷ đạo văn)
Màu mắt tối đi, Vân Triệu ngắm Lưu Nguyệt thì thầm tự nói với bản thân, chớp mắt cảm thấy trong lòng có trăm vị tạp trần, chua chát khôn kể.
“Huynh đệ, ta nói…..”
“Phụt.” Vân Triệu ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt, lời nói mang theo ý cười còn chưa kịp nói ra, đã nhìn thấy thân hình xinh đẹp được bao phủ bởi ánh bình minh đẹp đẽ thánh khiết kia bỗng dưng run rẩy phun ra máu tươi.
Màu máu đỏ chói đến gay mắt rơi trên lá cây xanh biêng biếc, khuếch đại cảm giác về xanh và đỏ lên tới cực điểm.
“Huynh đệ!” Vân Triệu hoảng hốt, vội vàng lao đến ôm chặt Lưu Nguyệt đang lung lay sắp rơi khỏi lưng ngựa, rồi hạ xuống bãi cỏ.
“Phụt.” Lại ói thêm một ngụm máu, nhuộm đẫm sắc đỏ lên vạt áo vàng.
Giơ tay chống người ngồi dậy trên bãi cỏ, Lưu Nguyệt lại cười: “Quả thật không gạt ta.”
“Huynh đệ…….” Vân Triệu cắn chặt môi.
Lưu Nguyệt lại nôn ra máu, những giọt máu lăn tròn trên những phiến lá cây, trông thật ma quái đến khác thường.
Nếu đã dùng thuốc mà ngắt giữa chừng, thì thời điểm độc phát tác sẽ càng ngày càng mau hơn, sẽ không kịp để Lưu Nguyệt hôn mê hai ngày nữa, mà là lập tức phải dùng.
“Huynh đệ, chúng ta quay về…..” Chữ “đi” còn chưa thoát khỏi miệng, Lưu Nguyệt đã ném sang một cái liếc mắt lạnh lùng, ép lời nói của Vân Triệu phải quay về trong bụng.
Cố sức đứng dậy, Lưu Nguyệt vươn tay vỗ vai Vân Triệu: “Đi.”
“Đi nơi đó?” Vân Triệu sửng sốt.
“Cũng phải tự tặng cho mình một vùng đất phú quý có phong thuỷ tốt lành chứ, khụ khụ…..” Chống đỡ thân thể, Lưu Nguyệt bình thản cười nói.
Trong mắt dấy lên chua xót, Vân Triệu nghe được lời của Lưu Nguyệt liền cắn chặt răng, nhanh chóng đứng lên nâng nàng dậy, gật gật đầu, cắn răng đồng ý: “Được.”
“Ngươi xem phong thuỷ cho ta nhé, ta sẽ không…….”
“Được.”
“Chỗ này thế nào, khụ khụ……”
“Không tốt.”
“Vậy nơi này……..”
“Cũng không tốt.”
Trong nắng sớm, hai người dựa vào vai nhau cùng đi tới trước, nơi họ đi qua kéo theo một dải lụa máu đỏ tươi uốn lượn trên cỏ xanh, đẹp đẽ như vậy, gai mắt như vậy.
Cơ thể càng lúc càng nặng nề, động tác càng lúc càng chậm chạp.
Màu máu theo chân lan tràn ra mặt đất, dường như sắp lấy ra hết sạch máu trong người Lưu Nguyệt.
Vân Triệu vẫn cứ ngẩng đầu nhìn đằng trước, bờ môi bị hàm răng cắn chặt đến gần rách ra, thân thể Lưu Nguyệt trong tay càng ngày càng nặng, nàng sắp không duy trì nổi nữa.
“Huynh đệ, ta hối hận rồi, ta đưa ngươi trở về, ta không thể nhìn ngươi……..”
“Vân Triệu, con người của ta…….. khụ khụ…….. ghét nhất là tự sát, đó là hành vi của kẻ nhu nhược, ngươi đừng……. ép ta.”
Lời nói đứt quãng, nhưng tràn đầy khí phách.
“Huynh đệ…..” Vân Triệu nghe thấy, hai mắt đều ửng đỏ.
Cắn răng quay đầu đi, không nỡ nhìn Lưu Nguyệt lúc này khuôn mặt đã tái nhợt như tờ giấy, vạt áo trước ngực của nàng đã hoàn toàn bị nhuộm thành màu đỏ chói.
Nàng vẫn cố gắng mở mắt lên đối diện với Vân Triệu, mặc dù thân thể bây giờ rất suy yếu, nhưng sự dứt khoát trong đôi mắt ấy là không thể nghi ngờ.
“Ngươi…….. ngươi…….. Lưu Nguyệt…..!!”
Lảo đảo, Lưu Nguyệt cũng không thể duy trì được thêm nữa, liền nhũn người, đổ xuống mặt đất.
“Ngươi một lòng vì hắn như thế sao? Đến độ ngay cả mạng cũng không thèm?” Tiếng quát gào mang theo run rẩy của Vân Triệu vẫn quấn quanh không trung, thì một thanh âm thở dài nhuốm theo bất đắc dĩ đột nhiên vang lên.
Xa xa, Âu Dương Vu Phi một thân áo trắng bước ra khỏi rừng cây.
“Ngươi vẫn………” Tên này vẫn đi theo bọn họ?
“Phải.” Không quay đầu lại, Lưu Nguyệt tựa vào người Vân Triệu, ném ra câu trả lời chém đinh chặt sắt: “Ta nói rồi ta………. tuyệt đối sẽ không là……. gánh nặng của hắn, đã nói không…… khụ khụ……..thì vĩnh viễn sẽ không.”
Lại một ngụm máu phun ra, ánh sáng cũng phiếm màu đỏ chói khiến người ta nhìn mà rùng mình.
Chậm rãi đi đến trước Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi nhìn Lưu Nguyệt sắc mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng khó khăn, trước người ngập máu; y cắn chặt răng, cố nén lại cảm xúc.
“Ngươi yêu hắn đến vậy sao?”
Ngay cả khí lực để chớp mi cũng không còn, Lưu Nguyệt tựa trong ngực Vân Triệu, im lặng vẽ lên một nụ cười hạnh phúc: “Vấn đề này, ta nghĩ ta không cần……. trả lời ngươi lần nữa.”
“Ta muốn nghe chính miệng ngươi nói.” Âu Dương Vu Phi ngồi xổm bên người Lưu Nguyệt, nhìn Lưu Nguyệt, vô cùng kiên trì.
Trong mắt kia loé lên nghiêm túc, loé lên sự bất đắc dĩ, lại loé lên một tia chua chát khó nói thành lời.
“Phải.” Thanh âm rất khẽ, rất nhẹ, nhưng lại nặng tựa Thái Sơn, Lưu Nguyệt cố giương mắt nhìn Âu Dương Vu Phi.
Nghe được câu trả lời của Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi ngẩng đầu, nhẹ nhắm mắt, thật lâu sau, thở dài một tiếng.
Trong cái thở dài