Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.
ặt sông, đột nhiên khựng lại.
Dây thừng neo nó với bờ bên kia đột nhiên kéo căng lên, giống như đã sớm đợi giờ khắc này.
“Gía.” Từ phía xa xa ở bờ bên kia, một tiếng rống to truyền đến.
Trong phút chốc, bè trúc ở trên mặt nước bị dây thừng kéo căng như muốn bay lên, bay nhanh như mũi tên về phía bờ sông bên kia.
Hiên Viên Triệt đứng ở trên bè trúc, thấy vậy quay đầu nhìn Lục Tôn Minh Đảo phía sau.
Hắc, lam, hồng, lục, bạch, kim, sáu màu sắc bay vút đến, từng bước đứng ở trên bờ.
Lục tôn đảo mắt, đột nhiên lui về phía sau, một chưởng hướng đại thụ bên bờ đánh tới.
Chỉ nghe một tiếng răng rắc lớn vang lên, đã thấy một cây đại thụ lớn bằng thắt lưng bị Hồng Tôn một chưởng đánh gãy.
Cùng lúc đó, Kim Tôn nghiêng người bay về phía trước, trường kiếm trong tay nhanh như cắt, nhanh chóng xẹt qua thân đại thụ vừa bị đánh gãy.
Mũi kiếm liên thiêu, từng mảnh gỗ dày lớn như bàn tay, liên tiếp bắn về phía tứ tôn đứng không nhúc nhích bên bờ.
Mỗi một mảnh gỗ bay ra, Hiên Viên Triệt nhìn chằm chằm Lam Tôn, Hắc Tôn, Nữ Tôn, Bạch Tôn, đồng thời thân hình chợt loé, từng bước hướng tới miếng gỗ dập dềnh trên mặt nước.
Muốn qua sông, quả thực rất dễ dàng.
Bay nhanh mà đi, đảo mắt một cái đã ra giữa sông.
Tốc độ của Lục tôn so với Hiên Viên Triệt cơ hồ nhanh hơn gấp đôi, chớp mắt đã đến gần.
Thân hình trong không trung, mãnh liệt hướng về phía Hiên Viên Triệt.
Ngay trong khoảnh khắc này, mặt sông yên ả đột nhiên sóng lớn nổi lên, trong lúc sóng gợn từng chập, vô số mũi tên nước từ dưới mặt sông, bắn về phía thân hình đang ở trong không trung của Lục tôn.
Bọt nước trong suốt từ con sông bắn lên không trung, lung linh ánh ngọc như đá quý.
Không phải là mũi tên nhọn, cũng không phải ám khí, chẳng qua là nước, nước thuần khiết.
Tấn công từ bốn phương tám hướng, vây gọn thân hình những người kia ở giữa trời.
“Ực.” Hắc tôn thấy vậy vươn tay vốc một ngụm nhỏ dưới chân uống thử.
Nếu dùng bẫy nước, chắc chắn nước này có điều bất thường, cẩn thận một chút thì hơn.
Đây lại là hủ thực độc, nổi tiếng có thể phá hủy hết thảy, ăn mòn hết thảy mọi thức trên thế gian.
Chết tiệt, sao lại đụng phải thứ này.
Cột nước bắn lên không, xuyên qua lá chắn Hồng lăng đã nát be bét, hoàn toàn vô dụng, bắn về hướng Lục Tôn Minh Đảo.
“Mau lui lại.” Cũng không biết là lời của người nào trong sáu người phát ra.
Chỉ thấy, trong khoảng khắc, Lục Tôn Minh Đảo chẳng thèm quan tâm phong độ hình tượng gì nữa, tung mình mạnh một cái, bắn về hướng càng xa chỗ này càng tốt.
Tốc độ cực nhanh, như đuổi theo làn gió.
Nhưng những cột nước này, cũng kịp bắn vào vạt áo bọn họ, đốt cháy vải vóc, khiến mùi khét khẽ truyền theo gió ra xung quanh.
“Ầm ầm ầm ầm…” Vang lên mấy tiếng vật rơi xuống nước.
Bờ bên kia ở quá xa, cả sáu người đều đồng loạt rơi xuống nước.
Hiên Viên Triệt đứng đối diện Lục Tôn Minh Đảo, nhìn thấy rõ hết một màn này.
Thấy vậy, không khỏi khẽ dụi dụi mắt, không tệ, làm rất tốt, động tĩnh (chuyển động – đứng yên) kết hợp, trong êm đềm ẩn giấu nguy hiểm, thật là cao tay.
Nước sông dập dềnh, sóng gợn lăn tăn.
Bè trúc theo lực kéo cũng đã tới bờ bên kia, Hiên Viên Triệt nhanh chóng đáp lên bờ, lạnh lùng nhìn lướt qua mặt sông đang dần nổi sóng điên cuồng.
Nghiêng đầu xoay người, Hiên Viên Triệt nắm bản đồ trong tay, nhanh chóng hướng tuyến đường phía trước mà đi.
Phía sau, mặt sông cuộn sóng quay cuồng, đằng đằng sát khí.
“Ầm.” Bọt nước văng khắp nơi, Lục Tôn Minh Đảo phá mặt nước bay ra, sát khí như chọc thẳng trời cao.
Một thân rách nách, khắp cẩm bào chi chít lỗ nhỏ, trên người lam tôn, kim tôn còn chút vết máu, nếu không phải bọn họ né tránh mau, trận thủy tiễn vừa rồi có thể lấy mạng bọn hắn.
Dùng kiếm cạo đi hủ thực độc (độc ăn mòn) trên người, nhìn thịt nhầy nhụa, nhìn vết thương chảy máu, sắc mặt lam tôn kim tôn thật dọa người.
“Hiên Viên Triệt, khốn kiếp, cô nãi nãi (bà nội) hôm nay không giết ngươi, thề không làm người.”
Nữ tôn bạo nộ rồi, vốn trước giờ oai phong một cõi, tưởng thưởng thần binh lợi khí trăm năm lịch sử võ lâm Thiên Tàm Hồng Lăng (Lụa hồng bằng tơ trời), giờ như đống giẻ rách xó chợ, rách rưới tã nát, vô dụng.
Binh khí của nàng, hoàn toàn bị hủy.
Ở Minh Đảo yên bình nhiều năm như vậy, lần này thi hành nhiệm vụ thì bị thương đầy người, binh khí bị hủy diệt, còn có thể nhẫn nhịn được à.
Tay áo bào vung lên, Lục Tôn Minh Đảo không nói gì dư thừa, dưới chân càng tăng nhanh tốc độ, sát khí thông thiên, như quét ngang dọc trời đất.
Trong vòng bán kính vài trượng xung quanh không một bóng chim chóc.
Trời xanh trên đầu rọi ánh sáng ngọc, mây trắng từng đám từng đám trôi trôi, như những bầy cừu trắng.
Theo gió mà đi, biến hóa thành đủ loại hình dáng.
Bay nhanh đi, Hiên Viên Triệt không quay đầu lại, tuy vậy sát khí phía sau, hắn đều cảm nhận được hết.
Mở bản đồ trong tay ra, Hiên Viên Triệt vừa nhìn, vừa cẩn thận tính toán.
Cỏ xanh t