Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3192 lượt.

ổi, lại tinh tế đánh giá Lưu Nguyệt lần nữa.
Sai lầm rồi, sai lầm rồi,người ở trước mắt này thật sự ở nam tử, không phải nữ tử.
Khí chất cũng không đúng, họ Mộ Dung Lưu Nguyệt tuyệt sát cuồng ngạo cùng kiêu ngạo, là tự cao tự đại, là nhiệt tình bừng bừng phấn chấn .
Mà trước mắt Lưu Nguyệt này là lạnh như băng , không có nhiều ít cảm xúc dao động .
Cùng nữ nhân trong trí nhớ kia, hoàn toàn không phải cùng một người.
Phỉ Thành Liệt cẩn thận nhìn vài lần, nhìn từ trên rồi xuống dưới, không phải, hoàn hảo không phải.
Lập tức thu hồi ngón tay đang chỉ vào Lưu Nguyệt, ngượng ngùng hướng nàng nói : “Lưu tướng quân tuấn tú lịch sự, cùng cố nhân của ta có điểm giống nhau đến nỗi thiếu chút nữa nhận nhầm, làm Lưu tướng quân chê cười.”
Lời vừa ra, Phỉ Thành Liệt toàn thân thả lỏng. Hoàn toàn không phải một người, một nam một nữ, khác nhau như trời và đất, thế mà mình cũng có thể nhầm hai người thành một, xem ra đã quá mức e ngại Mộ Dung Lưu Nguyệt kia.
Thần Phi thấy Phỉ Thành Liệt nói như thế, không khỏi nhìn hắn một cái thật sâu.
Phỉ Thành Liệt thấy ánh mắt của Thần Phi, lắc lắc đầu, ý bảo là chính mình nhìn nhầm.
Thần Phi thấy vậy nở nụ cười, nhìn Lưu Nguyệt sắc mặt không thay đổi, cười nói : “Khó được Phỉ Hán chủ cũng nhận sai, xem ra nhất định là rất giống nhau. Lưu Nguyệt à, có huynh đệ tỷ muội gì không? Nếu có, nhất định phải se tơ hồng cho bản thái tử.” Dứt lời cười ha ha.
Lưu Nguyệt nghe lời nói, thần tình như trước không hề dao động, thản nhiên nói : “Không có.”
Một bên nhìn Phỉ Thành Liệt, ánh mắt lạnh nhạt, giống như chỉ là nhận sai người, thần sắc ngay cả nửa điểm biến sắc cũng không có.
Phỉ Thành Liệt thấy vậy, lại càng bỏ qua suy nghĩ vớ vẩn đó.
Người đi theo hắn tới đây, thấy vậy đều thả lỏng, gió êm sóng lặng.
Thần Phi cùng Phỉ Thành Liệt nói vài câu, sai người điều tra thủ phạm đầu độc, sau đó dẫn Lưu Nguyệt rời khỏi Tây Hán.
Ánh mặt trời rọi xuống, Lưu Nguyệt ánh mắt âm trầm quay đầu lại nhìn đại môn màu đen, khóe miệng vẽ lên một chút cười lạnh, rất khó nhận ra. Nàng dám đến sẽ không sợ có người nhận ra.
Kế tiếp cùng Thần Phi đi đến Tam vương phủ khách sáo một phen. Đến khi màn đêm buông xuống, Lưu Nguyệt mới trở về Phiêu Kị tướng quân phủ.
“Tây Hán Hán chủ, hóa ra là hắn.” Đứng trong phòng, Đỗ Nhất nhíu mày nhìn Lưu Nguyệt.
“Khó trách chúng ta không tìm được hắn.” Ngón tay Lưu Nguyệt gõ trên mặt bàn, vẻ mặt bình tĩnh.
“Nếu là Tây Hán Hán chủ thì không dễ giải quyết. Theo tin tức thu được, người này không có rời khỏi Tây Hán, mà Tây Hán ngoài người mà Hậu Kim quốc chủ tuyệt đối tín nhiệm, không ai có thể đi vào.” Đỗ Nhất chau mày, trầm giọng nói.






Lưu Nguyệt nghe vậy liền không nói gì, việc này nàng biết.
Tin tức báo về cho biết Tây Hán hán chủ vẫn là một người thần bí, trước kia ngay tại thời điểm diễn ra tiệc mừng thọ của Hậu kim quốc chủ, còn có thể xuất hiện một chút, nhưng vài năm còn lại thì căn bản mặt cũng không thấy, quả thực chính là thần long kiến thủ bất kiến vĩ (tức là thần long thấy đầu không thấy đuôi).
Hôm nay, nếu không phải nàng hạ độc con lão, khiến lão một phen lo lắng thì không biết lúc nào lão mới xuất hiện, chỉ sợ muốn gặp được Phỉ Thành Liệt, e rằng khó như lên trời.
“Cái vật kia có phải hay không đang ở trong Tây Hán?” Trầm ngâm một lát, Lưu Nguyệt đè thấp thanh âm nói.
Đỗ Nhất vừa nghe hỏi liền gật gật đầu, cũng đè thấp thanh âm : “Vâng, tin tức tuyệt đối tin cậy, nhưng vẫn chưa biết bị giấu ở địa phương nào.”
Nhìn bầu trời ánh sáng trong xanh , thật sự khiến cho người ta yêu thích.
Đại hôn, đầu tắt mặt tối chuẩn bị.
Cánh cửa Phiêu Kị tướng quân phủ suýt chút nữa bị phá nát, Vân Triệu vẻ mặt khó coi nhưng vì Lưu Nguyệt mà đứng ra ứng phó. Lưu Nguyệt cùng Đỗ Nhất, một người cả ngày ở trong hoàng cung làm bạn cùng thái tử Thần Phi, chơi bời lêu lổng. Một người chỉ cần không để mắt tới là lập tức biến mất vô tung vô ảnh, đem Vân Triệu từ một ngoại nhân, trở thành quản gia nô bộc của bọn họ, kiêm hết mọi việc kể cả việc đuổi hết đám người ở ngoài phủ.
Vân Triệu kêu khổ thấu trời nhưng lại không muốn rời đi.
Thật là không biết phải làm thế nào.
Ngày hôm đó, Lưu Nguyệt mang theo hai bình trà tốt về phía Tây Hán mà đi.
Tây Hán tứ đường.
“Thái tử điện hạ có ý hỏi, Phỉ Nghiêm có khởi sắc ?” Ngồi ở tứ nội đường, Lưu Nguyệt nhìn tứ Đường chủ trước mắt , thản nhiên nói.
Tứ Đường chủ ân một tiếng, hơi hơi nhíu nhíu mày nói: “Hắn thật ra tỉnh, chính là tình huống còn không lạc quan, dư độc không thể rửa sạch hết.”
Lưu Nguyệt nghe nói, chớp chớp mắt, nói: “Thái tử nói, cần cái gì cứ việc mở miệng.”
Lòng lại hừ lạnh một tiếng, nàng hạ độc, những người này có muốn giải, cũng đừng hòng làm được.
“Điều này đương nhiên.” Tứ đường đường chủ gật gật đầu, cũng không khách khí, xem ra cùng thái tử Thần Phi quan hệ không phải chỉ là thân quen một chút.
Lưu Nguyệt nghe vậy ân một tiếng, liền chậm rãi đứng lên, hướng tứ đ