Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
anh, thấy ánh mắt anh thâm thúy nhìn mình liền cúi đầu xuống.
Chính ủy Đơn Thái Xa vừa nhìn liền biết đôi vợ chồng son này đang giận dỗi nhau, liền nhìn về phía Trần Cẩn gọi: “Cô gái nhỏ, lại đây ngồi đi.” Còn chưa có phản ứng thì một đám người liền kéo cô qua ngồi bên cạnh Nhung Hâm Lỗi.
Mà Trần Hoan ngồi cùng bàn với Trì Gia Hựu, hai người bọn họ liếc mắt đưa tình, ngược lại Trần Cẩn và Nhung Hâm Lỗi hai người bọn họ ngồi cạnh nhau nhưng lại giả vờ như không quen biết, sư trưởng khẽ cười cũng không nói gì thêm.
Thích Vân Hâm ngồi cũng bàn nhìn mọi người hành động cũng chỉ cười phụ họa. Quả nhiên Nhung Hâm Lỗi vẫn ở bên cô bé kia.
Trần Hồng Phong hắng giọng nói: “Diễn tập lần này biểu hiện của mọi người rất tốt, mong là hằng năm chúng ta đều giữ vững được như vậy. Hy vọng lần diễn tập ở sư bộ lần sau cũng có thể đật được thành tích như thế này.” Ông nói xong mọi người lập tức vỗ tay, ngược lại Nhung Hâm Lỗi trong lòng muộn phiền buồn bực uống rượu, thấy Trần Cẩn vẫn không để ý đến mình, anh cũng không biết nói chuyện gì, hai người cứ giằng co qua lại.
Mọi người ai cũng vui mừng nên không ngừng đi chúc rượu, nên Trần Hồng Phong bây giờ cũng đã uống rất nhiều, Hứa Văn bên cạnh không ngừng kéo kéo ông ngăn cản ông uống rượu. Một số sĩ quan ồn ào chạy tới mời rượu Nhung Hâm Lỗi, mọi người bây giờ đều ngắm vào Nhung Hâm Lỗi mà mời rượu, nhất định không bỏ qua cho anh.
Lần này Nhung Hâm Lỗi không hề từ chối ai cả, ai đến mời đều uống hết, Trần Cẩn ngồi bên cạnh ăn cũng không ngon, nhìn anh uống nhiều như vậy rất lo lắng cho thân thể của anh nhưng cũng không biết làm thế nào khuyên ngăn anh uống ít đi một chút.
Cuối cùng lúc tiệc liên hoan kết thúc, Trần Cẩn chuẩn bị đứng dậy theo Trần Hồng Phong và Hứa Văn về nhà, mới vừa đứng dậy liền bị Nhung Hâm Lỗi nắm chặt tay không thả. Thấy anh giữ chặt tay mình, Trần Cẩn nhíu mày một chút rồi dùng sức rút tay mình ra, mặt Nhung Hâm Lỗi lúc này cũng rất đỏ nhưng vẫn không hề cử động.
Trần Hồng Phong ra đến cửa không thấy Trần Cẩn liền ngoảnh lại hỏi: “Tiểu Cẩn, nhanh lên, sao còn đứng đấy nữa.” Vẻ mặt Trần Cẩn hốt hoảng, nhìn Nhung Hâm Lỗi vẫn nắm chặt tay mình, sắc mặt liền rất khó coi.
Nhung Hâm Lỗi lập tức đứng dây nghiêm: “Báo cáo, đợi lát nữa cháu sẽ đưa Tiểu Cẩn về.” Hứa Văn đứng bên cạnh nói giúp: “Bọn nhỏ vừa mới gặp nhau, nhất định là có rất nhiều chuyện để nói, để hai đứa nói chuyện với nhau một lúc đã.”
Trì Gia Hựu đưa Trần Hoan về nhà, còn lại một nhóm người còn lại trong phòng đều chăm chú nhìn họ, thấy tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn nhìn mình, Trần Cẩn trong khoảnh khắc kích động muốn chạy đi, vừa mới đi được mấy bước, Nhung Hâm Lỗi liền chặn lại, cô đi hướng trái anh liền đi hướng phải nhưng nhất định không cho cô thoát khỏi anh.
Các sĩ quan trong phòng nhìn hai người cười ầm lên rồi nói: “Chị dâu, thủ trưởng nói anh ấy biết anh ấy sai rồi, chị tha thứ cho anh ấy đi.” Nghe xong những lời kia, Trần cẩn lúng túng nhìn Nhung Hâm Lỗi, khóc cũng không được mà cười cũng chẳng xong, chỉ có thể cắn chặt môi, thấy cô không có phản ứng mọi người lại nói to: “Chị dâu, tha thứ cho thủ trưởng đi mà.” Sau khi nói xong cả đám người liền ôm bụng cười to, đám người này quậy phá như vậy ngay cả Nhung Hâm Lỗi cũng không có cách trị bọn họ.
Sắc mặt anh không biết là do uống rượu hay là do không khí lúc này mà càng ngày càng đỏ. Chính ủy Đơn Thái Xa cầm một bó hồng lớn tiến đến, dưới sự chứng kiến của mọi người, Nhung Hâm Lỗi mặt đỏ nhận lấy hoa rồi đưa cho Trần Cẩn nhẹ nhàng nói: “Tiểu Cẩn, đừng giận anh nữa có được không?”
Trong lòng cô có chút cảm động, nhìn anh hành động lớn như vậy, vốn định không thể dễ dàng bỏ qua cho anh như vậy, nhưng thấy tất cả ánh mắt hi vọng mọi người nhìn cô, cô cũng không thể làm mất mặt anh được, không thể không nhận hoa trong tay anh được.
Cô vừa gật đầu đồng ý, trong lòng anh tràn đầy vui sướng ôm chặt cô vào lòng, mọi người xung quanh lại ồn ào vỗ tay: “Hôn đi, hôn đi!”
Trần Cẩn bị bọn họ chọc tức, đỏ mặt nhìn về phía bọn họ quát lớn: “Cho dù muốn hôn, cũng không cho các anh nhìn.”
Đơn Thái Xa đem bọn người ồn ào này ra ngoài, Nhung Hâm Lỗi nắm chặt tay cô dắt cô đến phòng làm việc của anh, vừa mới vào phòng anh liền áp cô lên cửa, vội vã hôn cô, anh nhanh chóng dùng lưỡi len vào trong miệng cô hôn sâu, giống như muốn đem cả người cô nuốt vào. Chờ bản thân cảm thấy thõa mãn mới buông cô ra.
“Tiểu Cẩn, anh rất nhớ em.” Lời này là do anh có chút men rượu mới dũng cảm nói ra, anh ôm cô vào trong lòng nói lẩm bẩm bên tai cô, không biết vì sao khi nghe anh nói rồi cô có chút chua xót, thậm chí còn muốn khóc.
Hoa trong tay cô cũng bị anh không chút thương tiếc vứt xuống sàn nhà.
Trần Cẩn hơi đỏ mặt, lập tức khôi phục vẻ mặt đẩy đẩy anh, rồi cẩn thận nhặt hoa trên đất lên, ngẩng đầu tức giận nhìn anh: “Tất cả đều tại anh, hoa đẹp như vậy mà anh lại phá hỏng rồi.”
Nhung Hâm Lỗi vẫn ôm cô trong lòng nhưng lại cười cười rồi nói với cô: “Nếu em thích hoa thì sau này anh sẽ thường xuyên tặng ho