Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1598 lượt.
n được tin nhắn.
Nắng mùa hạ nóng như lửa thiêu, Mộc Mộc ngồi xuống nền đá bên cạnh bãi đỗ xe, lẳng lặng nhìn dòng xe cộ trên đường.
Có lẽ đây là thói quen bốn năm chờ đợi nơi nhà tù không ánh sáng. Mộc Mộc không biết nóng, cũng không cảm thấy phiền chán, im lặng ngồi một chỗ, nhìn người đến người đi.
Đôi khi, giúp một bé trai kiếm quả bóng cao su, lại giúp bệnh nhân lấy cái này cái nọ, hoặc là giúp họ tìm gì đó.
Một ngày cũng rất có ý nghĩa.
Đến giữa trưa, thời tiết quá nóng, mọi người đều về phòng mở điều hòa ngồi, cô vẫn không rời đi, lấy ra giấy ghi chép đặt trên đầu gối, nghĩ đến những vấn đề lúc nữa anh có thể hỏi, viết câu trả lời.
Chẳng mấy chốc, trời tối, chữ cũng không còn thấy rõ, gió đêm thổi loạn những tờ ghi chép trong tay cô.
Cô biết anh sẽ không đến, cảm giác mất mát trỗi dậy, đi xuống bậc thang, một bậc lại một bậc.
Lại không cam lòng rời đi, một bậc lại một bậc đi lên.
Lập đi lập lai, tới tới lui lui.
Cho đến khi một giọng nói vang lên, xuyên qua màn đêm yên tĩnh.
"Cô còn chờ tôi sao?"
Lời tác giả:
Viết loại tình yêu không có đối thủ thật nhàm chán a~, chưa có thời điểm kích thích, nên ta cũng chưa kích thích.
Âm thanh nhẹ nhàng vang lên sau lưng.
Mộc Mộc vội vàng quay đầu, Trác Siêu Nhiên không biết khi nào thì đứng phía sau cô. Trên người còn mặc quân trang nghiêm chỉnh, màn đêm đem nó nhuộn thành màu đen, gió thổi loạn mái tóc ngắn, khóe miệng anh khe khẽ cong lên...
Giờ phút này, rốt cuộc anh làm cho cô tìm được bóng hình quen thuộc trong trí nhớ.
Sự ngạc nhiên ngoài ý muốn xen lẫn ngượng ngùng, cô cúi đầu nhợt nhạt cười, gật đầu, mở ra tập giấy khi chép trong lòng bàn tay, tìm được một tờ: "Em biết anh sẽ đến."
Trác Siêu Nhiên cúi đầu nhìn đồng hồ, kim đồng hồ đã chạy qua tám giờ, là tám giờ quá một vòng sau.
Thấy Trác Siêu Nhiên đã đưa tay ra, Mộc Mộc không từ chối, hai tay đặt tập giấy ghi chép vào lòng bàn tay anh.
Một tờ lại một tờ được lật lên, nhưng câu chữ đơn giản lại không hề ăn khớp, tình cảm chân thành da diết nằm giữa những con chữ không thể nào che giấu được.
"Em cũng đợi anh chưa lâu. Chuyện của anh xử lý xong chưa?"
"Hôm nay thời tiết rất đẹp, không hề nóng."
"Không có gì, hôm nay em cũng không có việc cần làm."
"Em nói chờ anh, nhất định sẽ chờ."
Từng câu từng chữ, lật qua không tiếng động.
Đến một tờ cuối cùng, ánh mắt Trác Siêu Nhiên đột nhiên trầm xuống.
"Em thừa nhận, em thích anh. Người đàn ông như anh không có cô gái nào không thích. Nhưng đối với anh em chưa từng có ý mơ mộng. Anh là quân nhân, tiền đồ rộng mở... mà em chỉ là một cô gái từng phạm tội, mười bảy tuổi đã bị quản giáo, nửa năm trước vừa mới ra tù. Em biết anh không thể nào chấp nhận em, chuyện giữa chúng ta không có khả năng... em chỉ muốn, gần anh một chút."
Mộc Mộc nhìn chằm chằm mũi chân mình, ngón tay ở sau lưng xoắn lại sinh đau, cô không dám nhìn mặt anh, cảm giác sợ hãi giống như đợi quan tòa tuyên án, sống hay chết hoàn toàn do người khác quyết định.
Cô không hề biết rằng, những dòng cô viết làm cho đáy lòng yên lặng của Trác Siêu Nhiên nổi lên gợn sóng.
Đúng vậy, anh là quân nhân, đừng nói đến hôn nhân, cho dù chỉ là những mối quan hệ đơn giản anh cũng cần phải thận trọng. Nếu để cho sư đoàn trưởng, người một lòng đề bạt anh, biết anh qua lại với một cô gái vừa mới ra tù, kết quả thế nào có thể nghĩ.
Không phải chưa từng có cô gái nào thổ lộ với anh, so với Mộc Mộc càng nặng tình hơn, càng nóng bỏng hơn, nhưng chưa bao giờ có người thổ lộ làm anh bối rối như lúc này.
Đây hoàn toàn là một sự cách biệt chính trị, một khoảng cách không có cách nào có thể vượt qua, nó làm cho Trác Siêu Nhiên có một cảm giác đặc biệt, là tiếc nuối, là rung động, hoặc là một chút không cam lòng khuất phục, anh cũng không rõ. Tóm lại, anh không muốn từ chối như đã từng từ chối những cô gái trước đây...
"Nhà hàng nướng Hàn Quốc kia hình như cũng không tồi, tôi cũng chưa ăn tối... Đi thôi." Anh xoay người, đi về hướng nhà hàng.
Mộc Mộc nghe vậy, sau một lát ngốc nghếch, vội vàng từ bậc thang nhảy xuống, chạy chậm theo sau.
Cửa hàng cũng không lớn, người lại rất đông, khói lửa nghi ngút, mùi thịt ấm áp.
Mộc Mộc chọn mấy món thịt nướng đặc biệt và rau xanh, còn cố ý gọi cho anh một chai rượu gạo Hàn Quốc loại mạnh.
Đồ ăn còn chưa đến, rượu đã được đưa lên. Mộc Mộc vừa định rót cho anh một ly, không ngờ Trác Siêu Nhiên đưa tay che lại miệng cốc.
"Không cần, cám ơn!"
Mộc Mộc ngây ngẩn cả người, trong nhát mắt một tia chớp lóe lên, cô giật mình cảm thấy phong thái bình tĩnh của người đàn ông trước mắt xa lạ. Trên người anh có rất nhiều điều không giống như trong trí nhớ của cô, nhưng vì sao vẻ ngoài lại giống nhau như vậy, anh còn có thể chiết hoa hồng...
Ngay tại lúc cô nghi hoặc, Trác Siêu Nhiên rút cánh tay về, "Rót một chút, chốc nữa tôi còn phải lái xe... Hơn nữa, mặc quân trang công khai uống rượu không tốt lắm."
Thì ra là như