XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.






Tuy rằng cho đến bây giờ Trác Siêu Nhiên chưa từng đề cập đến gia thế của mình nhưng Mộc Mộc từ lâu vẫn đoán được anh nhất định xuất thân bất phàm. Nhưng khi Trác Siêu Nhiên đưa cô vào khu chung cư vô giá của thành phố S, "Cách Thế Quan Lan", Mộc Mộc vẫn sợ ngây người.
"Cách Thế Quan Lan" là khi đô thị thuần phong cảnh thiên nhiên, phía Nam nhìn ra một con sông đào, phía Bắc dựa mình vào một ngọn núi, phía Đông là sân gôn lớn nhất thành phố, phía Tây là khu công viên nước cạn đèn đuốc huy hoàng mới xây dựng, gần khách sạn, suối nước nóng, quán cà phê, trung tâm mua sắm, trường học, đầy đủ cả, có thể nói là khu đào nguyên yên tĩnh giữa thành thị đông đúc.
Mộc Mộc còn nhớ khi cô học trung học, từng nghe mẹ nói chuyện với dì Lưu nhà bên về khu "Cách Thế Quan Lan" này, hai người nói nơi này khi bắt đầu phiên giao dịch đã phát giá trên trời, hơn mười khu biệt thự cùng ba khu ngắm cảnh ven sông bán hết không đến một tuần. Mẹ cô còn nói: Thực ra trước khi rao bán đã bị toàn bộ người bên trong đặt mua, có tiền cũng mua không được. Dì Lưu ra chiều bí mật nói nhỏ, rằng nghe nói lúc đấu giá đất cũng đã sắp xếp đâu vào đấy, nếu không vị trí tốt như vậy làm sao có thể có giá ba triệu, lại bị một công ty bất động sản không hề có danh tiếng gì lấy đi.
Lời đồn thật giả còn phải chờ xem xét, nhưng những người ở nơi này là cực kì giàu có thì không thể nghi ngờ, hơn nữa mấy năm nay giá cả nơi này lên cao, nhưng chưa từng thấy ai bán.
Còn chưa thực sự tiến vào tiểu khu, Trác Siêu Nhiên cho xe chạy chậm lại dừng ở bãi đỗ. Mộc Mộc bị chấn động, trước mắt, những chiếc xe ở đây quý giá thế nào cô không biết, nhưng riêng việc những biển số xe làm cho người ta nhìn qua khó quên như thế nào cũng đủ chứng minh cho thân phận và địa vị của người sở hữu.
"Bề ngoài các anh giống nhau không?" Nhưng lời này viết xong, Mộc Mộc chằm chằm nhìn Trác Siêu Nhiên, nhanh chóng muốn biết kết quả.
Anh nhìn qua thang máy thủy tinh, nước sông gợn sóng, càng ngày càng mông lung.
Trong sự ngắn ngủi trầm mặc của Trác Siêu Nhiên, Mộc Mộc có chút sợ hãi không hiểu nổi, giống như nhìn thấy một chiếc hòm bí mật, muốn biết bên trong là cái gì, đưa tay mở ra, lại sợ trong đó cất giấu một điều đáng sợ, sẽ đem cô nuốt chửng(1).
Cô rất sợ hãi, sợ Trác Siêu Nhiên không phải người kia.
Chiếc áo lông ấm khoác trên người, tựa như bờ vai anh, hơi ấm của anh, cô bỗng nhiên nghĩ đến đáp án, sợ đáp án đó sẽ tiêu hủy giấc mộng đẹp vừa nhen lên trong mình.
"Có người nói bọn anh giống nhau, có người lại nói không hề giống..."
Trên mặt Trác Siêu Nhiên lộ ra nụ cười bí ẩn, "Chờ khi em nhìn thấy cậu ấy sẽ biết."
Thang máy dừng lại ở tầng hai mươi, Mộc Mộc nhẹ nhàng thở ra. Vì quá khẩn trương, nhịp tim đập vẫn chưa bình thường được trở lại, cô lặng lẽ day ngực. May mắn vận mệnh không một lần nữa trêu đùa cô, nếu thực sự cô lầm người, cô thà nhảy từ lầu hai mươi này xuống cũng không muốn nghĩ đến việc đối mặt với Trác Siêu Nhiên.
Cô chưa định thần kịp, ra khỏi thang máy, Trác Siêu Nhiên còn nói, "Đúng rồi, Trác Siêu Việt học khẩu ngữ. Cậu ấy nghe không cần tiếng, chỉ cần nhìn miệng cũng có thể biết người khác đang nói gì."
"Vậy sao?" Trước kia Mộc Mộc đã từng nhìn thấy trên TV, nhưng chưa bao giờ được gặp. "Vậy nếu em nói, cậu ấy nhìn có thể hiểu không?"
"Chắc là có thể, khi nào có dịp, em thử nói chuyện phiếm với cậu ấy xem."
Mộc Mộc đối với người chưa bao giờ gặp mặt, Trác Siêu Việt này, sinh ra tò mò. Em trai của Trác Siêu Nhiên, cũng sẽ là một người đàn ông bao dung rộng lượng như anh sao?
Anh ta còn học khẩu ngữ, đã lâu lắm rồi cô chưa cùng ai "nói chuyện phiếm", không biết cùng cậu ta "nói chuyện phiếm" cảm giác sẽ như thế nào...
"Tình cảm hai người chắc hẳn rất tốt?" Mộc Mộc phát hiện mỗi lần Trác Siêu Nhiên nhắc tới hai chữ "Siêu Việt", giọng nói cực kỳ dịu dàng.
Anh thấy cô viết trên giấy, cười cười, đáy mắt dịu dàng không chút nào che giấu. "Chắc em không tin, từ nhỏ đến lớn, cho đến tận bây giờ bọn anh chưa cãi nhau một lần, cũng chưa bao giờ tranh chấp. Mẹ anh nói, khi bọn anh có bất cứ thứ gì, đều nhớ đem chia làm hai phần."
Nghe qua thật là khó tin, Mộc Mộc càng thêm tò mò, "Vậy nếu là thứ không thể chia làm hai nửa thì sao? Ví như một quả nho cuối cùng?"
"Vậy cả hai người cùng không ăn. Bởi vì người ăn nhất định cũng không cảm thấy nho ngọt."
"Hai người đã bao giờ cùng thích một cô gái chưa?" Mộc Mộc viết xong những lời này, thấy không ổn, lại bổ sung một câu: "Em không có ý gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi."
"Không có." Trác Siêu Nhiên nghiêm túc suy nghĩ, "Nếu thực sự có, anh nghĩ, cả hai bọn anh đều bỏ cuộc."
Đáp án này đúng như Mộc Mộc nghĩ, "Bởi vì nếu một người có được, cũng nhất định không cảm thấy vui vẻ gì..."
Trác Siêu Nhiên không hề phủ nhận cười, đưa chìa khóa mở cửa, "Mời vào."
Mộc Mộc vừa đi qua cửa chính, lập tức bị cửa sổ phòng khác sát đất phô ra ngoại cảnh đẹp mê người cuốn hút.
Từ nhỏ cô lớn lên ở thành phố S, tại t