XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.

vậy, cô còn tưởng rằng... Có thể cô nghĩ quá nhiều.
Mộc Mộc rót non nửa chén rượu, tiếp theo đổ cho mình một chén.
"Vì sao em lại ngồi tù."
Tay Mộc Mộc run lên, màu rượu trắng ngà bắn ra khỏi cốc. Cô tiếp tục đổ, rượu sắp tràn mới buông bình, viết trên giấy: "Nếu em nói cho anh, em giết ba mình, anh tin không?"
Biểu tình khiếp sợ của anh nói cho cô biết, anh không tin, không có cách nào tin, nhưng anh vẫn hỏi: "Vì sao?"
"Vì em cứu mẹ em, vì cứu mẹ em..." Cô giải thích cũng không rõ ràng.
"Ngộ sát?"
Mộc Mộc không trả lời, cầm ly rượu một hơi uống hết.
So với Whiskey, vị của rượu gạo Hàn Quốc dịu hơn nhiều, chảy xuống dạ dầy không chua xót như Whiskey, cũng không có sự nóng rực đến đi vào tri giác.
Đó là anh của hiện tại, và anh của ngày xưa.
Cô vẫn từng nghĩ, khi cô nói, "Nếu em nói cho anh, em giết ba mình, anh tin không?"
Anh sẽ trả lời cô: "Anh không tin, cho dù cảnh sát tin, quan tòa tin, anh cũng không tin, em không phải là cô gái có thể giết chính ba mình..."
Xem ra, cô quá ngây thơ rồi, dựa vào cái gì mà nghĩ rằng anh sẽ không tin.
Tội danh quan tòa đã định, cô sẽ gánh, mặc kệ tới khi nào, mặc kệ trong mắt ai, cô vĩnh viễn là một tội phạm giết người, một người mang theo vết bẩn trong quá khứ.
Buông chén rượu, cô thấy Trác Siêu Nhiên nhíu mày nhìn chén rượu trống trong tay mình, tự giễu cười, "Không phải là anh muốn nói, cô gái tốt không uống rượu?"
"Tôi chỉ muốn nói, bụng rỗng uống rượu không tốt cho sức khỏe."
Sự dịu dàng bất ngờ, cô không thể chỗng đỡ, nước mắt không chịu khống chế từ trong mắt trào ra, cô vừa định lấy tay áo lau đi, anh lại lấy khắn tay đưa đến trước mặt.
"Có cần tôi cho mượn vai dùng hay không? Tôi nhớ rõ mình còn nợ em một lần."
"..."
Thì ra trí nhớ của anh không kém như cô tưởng.
Trác Siêu Nhiên nhìn xung quanh cười. "Ở đây nhiều người lắm, lát nữa tìm chỗ nào không có người nhé."
Lời này từ miệng Trác Siêu Nhiên nói ra vốn không có nghĩa gì khác, cũng không biết vì sao Mộc Mộc liên tưởng rất nhiều, lê hoa đái vũ(1) lén lút đỏ mặt.
*******
Có một thứ tình cảm, đến thời điểm cao trào, như ngọn lửa hoang dã cháy lan cả đồng cỏ, tựa như đêm đó.
Có một thứ tình cảm, đến thời điểm yên lặng, như có như không, tựa như bây giờ.
Mộc Mộc không rõ cảm tình của Trác Siêu Nhiên đối với mình thế nào, nhưng cô cảm nhận được, anh cho cô cơ hội đến gần mình.
Anh bắt đầu chủ động gửi tin nhắn cho cô, không có chuyện gì, chỉ là nói, "Qua đường nhớ nhìn đèn xanh đèn đỏ."
Còn bảo cô: "Con gái uống nhiều rượu không tốt cho da."
Đôi khi, anh rảnh rỗi cũng hẹn cô ăn cơm, uống vài chén rượu, tâm sự cuộc sống của nhau. Ăn cơm xong, anh đưa cô về nhà, cô cũng mời anh vào ngồi chơi, uống chén nước ấm rồi rời đi.
Chẳng hay lúc nào, mùa hạ nóng bức trôi qua. Sáng sớm, Mộc Mộc bóc lịch, thấy trên mặt viết hai chữ "Lập thu" mới phát hiện mùa thu đã về tới.
Có người chuyển phát đến một hộp quà, ký tên người gửi là Trác Siêu Nhiên. Cô ngạc nhiên ký nhận, mở ra, bên trong là một áo lông khoác màu tím nhạt. Kiểu dáng bên ngoài tinh tế, không có cúc, chỗ cổ áo thiết kế một chiếc trâm cài rất lạ, nhìn qua rất thích hợp khác bên ngoài váy liền áo, nhất là chiếc váy màu hồng cánh sen Bạch Lộ đưa cho cô hồi nào.
Cô mặc vào, đứng trước gương nhìn, chiếc áo không chỉ đẹp, lớp lông mềm nhẹ khoác lên, ấm đến tận lòng người.
Cô cười ngồi trên mặt đất, tựa vào thành giường viết tin nhắn: "Đã nhận được áo lông, anh mua sao?"
Tiếng chuông di động rất nhanh vang lên, tốc độ trả lời tin nhắn của anh càng ngày càng mau: "Ừm, buổi tối ra ngoài nhớ mặc vào."
"... Không biết khi nào thì có cơ hội mặc cho anh xem."
"Cuối tuần này anh có ngày nghỉ, nhưng không dám chắc có việc gì đột xuất hay không."
"Không sao, em chờ anh..."
"Được."
Mộc Mộc đang muốn kiếm chuyện gì để nói, lại có một tin nhắn được gửi đến, "Hôm qua, một người bạn tặng anh hai bình Mao Đài(2), muốn nếm thử không?"
Thực ra, cô không hề có hứng thú với rượu Mao Đài, "Được, nhưng mà anh ra ngoài không thể uống nhiều rượu, thật đáng tiếc..."
"Chúng ta có thể uống ở nhà, em biết nấu ăn không?"
"Tất nhiên biết," Mộc Mộc quay đầu nhìn căn phòng nhỏ của mình, rất nhiều đồ đạc bị cô nhồi vào, không thích hợp để làm nơi hẹn, "Nhưng nhà của em hình như hơi nhỏ..."
"Ừm, anh nghĩ, nhà của anh đủ lớn."
Lời tác giả:
Ta biết gần đây mọi người rất bất bình với Mộc Mộc, nhưng đây thực sự không phải lỗi của cô ấy, là bị ta làm cho nhầm lẫn.
Thầy trò, cha con, anh em, ngoài giá thú, tất cả đều là điều kiện khách quan a~
Lại là chị dâu em chồng, aiz, thật đúng là siêu gian tình, không được chửi bới nữ chính, không được!
Mọi người khoan dung một chút với con gái ta đi.
Còn nữa, xem ta ngoan như vậy, nhanh chóng vào cổ vũ ta nào!
(1) Lê hoa đái vũ: Câu thơ Lý Bạch tả Dương Quý Phi, ý nói người đẹp khóc như hạt mưa vương trên cành hoa lê.
(2) Mao Đài: Một loại rượu nổi tiếng của Trung Quốc, hắc hắc, rượu này mình từng nhấm rồi :">