Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
à bận tâm mối quan hệ giữa hắn và Mộc Mộc, hắn tạm thời còn chưa tính đến.
"Tại sao Trác tiên sinh lại quan tâm đến vụ án của Mộc Mộc như vậy?" Kiều Nghi Kiệt hỏi.
"Bởi vì tôi không tin cô ấy giết người, nhất là giết người đã có ơn dưỡng dục mình mười bảy năm trời. Tôi cho rằng vụ án này có điểm nghi ngờ, tôi muốn tìm hiểu xem lúc ấy luật sư Kiều thắng quan tòa như thế nào."
"Mộc Mộc là thân chủ của tôi, làm một luật sư, tôi chỉ hoàn toàn làm theo ý kiến thân chủ."
"Làm theo ý kiến thân chủ?" Trác Siêu Việt nhìn thoáng qua Kiều Nghi Kiệt, thấy ánh mắt anh ta bình tĩnh không chút gợn sóng, tiếp tục: "Nói như vậy luật sư Kiều cũng không hề điều tra đến chứng cứ, chỉ dựa vào ý kiến của đương sự, đưa cô ấy vào sở cảnh sát, trần thuật tội trạng cô ấy trước tòa?"
Trác Siêu Việt nhẹ nhàng đưa tay cầm chén trà trên bàn, thổi một hơi, mỉm cười. "Mười bảy tuổi, đó là thời gian đẹp nhất của một cô gái, luật sư Kiều thật đúng là "vì pháp mà không tha tình"!"
Kiều Nghi Kiệt chậm rãi hít vào một hơi, cơ thể cứng ngắc ngồi trên ghế khẽ run lên, cố gắng che giấu sự mất bình tình. "Trác tiên sinh đánh giá cao tôi rồi, cảnh sát và quan tòa sao có thể nghe lời nói của một mình tôi. Mộc Mộc chủ động ra tự thú, nhân chứng vật chứng rõ ràng... Cái tôi có thể làm chỉ là giúp cô ấy cầu tình với quan tòa, mong họ xem xét cô ấy cũng là người bị hại mà cân nhắc mức hình phạt."
"Nhân chứng? Vật chứng?" Trác Siêu Việt đùa cợt châm biếm: "Luật sư Kiều, cái gọi là căn cứ chính xác này, chính anh cũng tin sao?"
Kiều Nghi Kiệt cũng không hiểu là Trác Siêu Việt cố ý kích mình, hay chỉ là nhạo báng mình vô dụng, vì vậy phẫn nộ giải thích không kịp suy nghĩ.
"Có người làm công việc dọn dẹp theo giờ nhìn thấy Mộc Mộc lấy dao đâm vào ngực Tô Minh Lỗi, sau đó lại rút dao ra, nạn nhân tử vong vì mất máu quá nhiều, chuôi dao cũng có dấu vân tay của cô ấy. Hơn nữa theo lời hàng xóm gia đình cô ấy kể lại, quan hệ của Mộc Mộc với nạn nhân rất bình thường, vợ của nạn nhân cũng thường xuyên cùng ông ta khắc khẩu, chỉ trích sự quan tâm của nạn nhân vượt quá giới hạn của một người cha nuôi với con gái. Vợ nạn nhân cũng khai chính mắt thấy nạn nhân đêm hom khuya khoắt ở trong phòng Mộc Mộc đi ra... Trác tiên sinh, anh cho rằng bằng đấy chứng cứ không đủ tin sao?"
"Anh muốn biết?" Trác Siêu Việt nhếch mi, sửa lại tay áo mình, "Tôi có thể nói cho anh, nhưng mà, đợi tôi điều tra toàn bộ sự việc đã."
Trên thực tế, nếu Trác Siêu Việt muốn tìm hiểu vụ án, trực tiếp đến sở cảnh sát dễ dàng hơn nhiều, nhưng hắn muốn biết qua Kiều Nghi Kiệt, gần đây, hắn cho rằng những điều Kiều Nghi Kiệt biết nhất định nhiều hơn so với cảnh sát và viện kiểm sát, thứ hai, hắn không thích bị người khác thẳng thừng từ chối...
Do dự một lát, rốt cuộc Kiều Nghi Kiệt đứng lên, từ tủ hồ sơ tìm ra một tập tư liệu săp xếp theo năm, rút ra từ giữa một túi hồ sơ, đặt trên bàn trà trước mặt Trác Siêu Việt.
Trác Siêu Việt lấy hồ sơ ra, bên trong sắp xếp rất ngăn nắp, có ảnh chụp người chết, có báo cáo khám nghiệm tử thi, còn có ghi chép lời nhân chứng, bao gồm cả mục đích cá nhân, bằng chứng, còn thư thú tội của Mộc Mộc...
Trác Siêu Việt đọc cẩn thận từng tờ, ngay cả một trợ từ không hề có ý nghĩa cũng cân nhắc kĩ.
Thì ra, Mộc Vũ Phi, mẹ đẻ Mộc Mộc trước đây đã từng qua lại với cha nuôi cô, Tô Minh Lỗi. Hai người đều học học viện âm nhạc, tình đầu ý hợp, sau không biết vì nguyên nhân gì mà chia tay.
Mộc Vũ Phi lấy người khác, chuyển sang thành phố khác, Tô Minh Lôi thoái chí nản lòng cuối cùng cũng kết hôn.
Hơn một năm sau, Tô Minh Lỗi nghe nói Mộc Vũ Phi bệnh nặng, chồng cũng ruồng bỏ, ông ta không quản xa xôi tìm đến.
Sau khi bà ta mất, ông ta nhận nuôi con gái bà, gọi là Tô Mộc Mộc... Bởi vì khuôn mặt Mộc Mộc rất giống Mộc Vũ Phi, cho nên tình cũ khó quên, sinh ra tư tưởng không đứng đắn ...
Cũng bởi vậy, mẹ nuôi Mộc Mộc là Chu Lam khắc khẩu không ngừng với Tô Minh Lỗi, thậm chí có lần động chân động tay.
Tờ cuối cùng là tờ khai của Chu Lam, trên mặt chỉ có một câu: Người là tôi giết, không liên quan đến con gái tôi...
Hắn khó hiểu cầm tờ giấy nhìn về phía Kiều Nghi Kiệt: "Đây là gì?"
"Lúc ấy ảnh sát chạy đến hiện trường, ngoài những người tận mắt chứng kiến chỉ có Mộc Mộc và mẹ nuôi cô ấy, Chu Lam ở đó. Chuôi dao có dấu vân tay hai người bọn họ, cạnh sát giữ hai người lại. Sao đó, Chu Lam nhận tội, cảnh sát mới thả Mộc Mộc... Bởi vì trạng thái tinh thần Chu Lam có vấn đề, nên lời khai chỉ có một câu."
"Sau đó thì sao?"
"Sau khi Mộc Mộc tự thú, tinh thần Chu Lam hoảng loạn, nói năng lộn xộn, bác sỹ tâm lý kết luận vì Chu Lam chịu kích thích quá độ, tâm thần phân liệt, vì vậy lời khai của bà ấy không có hiệu lực."
"Vậy bà ấy bây giờ ở đâu?"
"Sau khi Mộc Mộc vào tù được một năm, bệnh tim của bà ấy tái phát, qua đời."
Trác Siêu Việt day day trán, khép lại hồ sơ, quăng về trên bàn.
Bây giờ, hắn đã hiểu tất cả.
Cô vì cứu mẹ nuôi của mình, tìn