Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.
nhân, tri diện, bất tri tâm."
"Aiz!"
"Cút!" Giọng nói lạnh như băng của Trác Siêu Việt chắn đứng lại sự chỉ trỏ của mọi người.
Đám đông bị sự tức giận của hắn làm sợ hãi, che miệng nói nhỏ tản ra.
"Những lời ông ta nói là thật?" Trác Siêu Việt hỏi cô.
Mộc Mộc sớm đã quen bị người khác chất vấn như vậy, không phản bác, cũng không giải thích, chỉ cúi đầu lau nước bọt. Nước bọt lau xong, còn một chấm thâm ô uế lưu lại trên quần, lau thế nào cũng không xong, như vết bẩn trong cuộc đời cô, rửa thế nào cũng không sạch.
"Cha nuôi cô đã nuôi cô mười bảy năm?" Trác Siêu Việt lại hỏi.
Cô gật gật đầu, nghĩ rằng hắn cũng sẽ giống mọi người khinh thường mình, mắng mình vô tình vô nghĩa, nhưng hắn không.
Hắn ngồi xuống trước mặt cô, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn hai hàng lệ đang tuôi rơi, "Lúc cô gặp tôi, ông ta đã chết?"
Mộc Mộc không rõ vì sao hắn hỏi vấn đề này, nghi ngờ ngẩng mặt, chỉ thấy ánh mắt hắn sắc bén dọa người, cô không khỏi rùng mình một cái.
Sắc mặt Trác Siêu Việt đột nhiên trầm xuống, giữ lấy cánh tay cô, đem cô kéo lên.
"Tô Mộc Mộc, cô giải thích rõ ràng cho tôi, rốt cuộc tại sao lại thế này!"
Cô muốn tránh, nhưng càng giãy dụa, tay hắn càng mạnh, dường như muốn bóp cho xương cô nát vụn. "Anh muốn em giải thích cái gì?"
"Người không phải cô giết, có phải không?"
Một câu, cả người Mộc Mộc cứng lại giống như bị điểm huyệt.
Từ khi đi vào sở cảnh sát tự thú, cô biết về sau sẽ phải thừa nhận những ánh mắt thế nào, cô đã chuẩn bị tốt tâm lý, đối mặt với sự chất vấn chỉ trích của mọi người, cô cam nguyện yên lặng thừa nhận.
Hôm nay, Trác Siêu Việt hỏi những lời này, giọng hắn lại kiên định như vậy, giống như làm cho đê vỡ, baot ủi thân áp lực đã lâu tất cả đều cứ thế tuôn ra, rốt cuộc không che giấu được.
Nước mắt rơi xuống như mưa rào, nhưng Mộc Mộc vẫn cắn răng, thà chết chứ không chịu khuất phục, "Là em giết!"
Trác Siêu Việt giữ lấy bả vai cô, để cho cô không thể trốn tránh được ánh mắt xuyên thấu tâm can mình. "Cô nói cho tôi lý do giết ông ta!"
Mộc Mộc vừa muốn mở miệng.
Trác Siêu Việt trầm giọng ngăn lại: "Đừng nói với tôi ông ta cường bạo cô!"
Rốt cuộc cô một chữ cũng không nói nên lời.
Đúng vậy! Cả thế giới này đều tin cha nuôi cường bạo cô, ngay cả mẹ nuôi cô cũng tin tưởng vững chắc không một chút nghi ngờ, thậm chí có một khoảng thời gian, chính Mộc Mộc cũng từng hoài nghi, ngày đó cha nuôi cởi quần áo của cô là vì sao? Bởi vì quần áo cô ướt? Hay là... Nếu mẹ nuôi cô không gặp được, ông ấy có thể làm ra chuyện gì quá quắt hay không...
Nhưng Trác Siêu Việt tuyệt đối không có lý do nào để tin.
Bởi hắn là người đàn ông đầu tiên của Mộc Mộc, lạc hồng trên giường massage không thể là giả được, sự non nớt ngây ngô lại thẹn thùng đón hùa của cô càng không giả được.
"Tôi nhớ rõ em đã nói, khi cô muốn thi vào học viện âm nhạc, ba em nhờ vả khắp nơi, giúp em tìm một thầy dạy nhạc cực kỳ tốt để kèm cặp... Ông ta thực sự rất thương em Trác Siêu Việt thuật lại, một chữ cũng không sai. "Tôi tuyệt đối không tin em sẽ giết một người ba thương em như vậy."
Chất vấn như thế, Mộc Mộc không thể phủ nhận, cũng không có cách nào biện giải, "Anh đừng hỏi, em xin anh đừng hỏi."
Một lúc sau về đến nhà, Mộc Mộc nói đã mệt, tự nhốt mình trong phòng ngủ, khóa cửa lại.
Trác Siêu Việt cũng đi xuống lầu, cởi cúc áo sơ mi, châm thuốc, dáng người cao to đứng trước cửa sổ sát đất, tầm mắt dừng ở nơi xa xăm.
Gió nhẹ thổi tung làn khói, cũng làm suy nghĩ của hắn rối loạn theo.
Hắn hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh suy xét lại mối nghi hoặc này.
Vì sao cô giết cha nuôi, hoặc là nói, vì sao cô muốn thừa nhận mình giết người?
Vì sao cô tới tìm hắn? Vì năm vạn đồng?
Cô nói vì cứu mẹ, như thế nào là cứu?
Vì sao cô rõ ràng muốn lấy tiền, lại kiên trì đòi cùng hắn đến khách sạn?
Chẳng lẽ vì hai bên đã thỏa thuận, không muốn thiếu nợ nhau?
Hắn từng đoán cô không muốn trao mình cho người đàn ông mà cô không thích, không muốn họ nhúng chàm tấm thân trong trắng của mình, vì vậy mới tới tìm hắn.
Sau đó, Trác Siêu Nhiên lại nói: "Năm mười bảy tuổi cô bị ba nuôi cường bạo, bởi vị chịu kích thích mà mất đi lý trí, lỡ tay giết chết ba nuôi mình. Quan tòa xét thấy cô cũng là người bị hại, lại trong tuổi vị thành niên, nên cân nhắc mức hình phạt..."
Ông ta lợi dụng việc cha đẻ Mộc Mộc tử vong ngoài ý muốn, lấy danh nghĩa cha nuôi nhận nuôi cô, sau đó cường bạo... Hắn cho rằng, với tính cách quật cường của cô, sẽ không chịu được sự lăng nhục của mọi người mà lựa chọn cách im lặng.
Bây giờ xem ra hắn đã hoàn toàn sai.
Tô Mộc Mộc, đằng sau đôi mắt ngây trơ trong sáng của cô tiềm tàng bao nhiêu bí mật? Đêm đó cô ngoan ngoãn dưới thân hắn, mục đích thực sự là gì?
Hắn đem tất cả sự việc xâu chuỗi lại, dường như nghĩ tới điều gì đó...
Tiếng nhạc di động vang lên, là tiếng chuông số cá nhân của Trác Siêu Việt. Hắn khó chịu lấy ra di động, vốn định tắt máy, vừa thấy mà