Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1645 lượt.

h nguyện đi tự thú, tình nguyện ngồi tù, thậm chí, tình nguyện đem lần đầu tiên quý giá nhất của mình bán cho một người đàn ông xa lạ!
Khó trách câu đầu tiên của cô ấy mang theo sự mời gọi rõ ràng: "Cho tôi mượn năm vạn đồng, muốn tôi làm gì cũng được!"
Hắn chỉ nói, đi theo hắn, cô đã khẩn cấp muốn "lên giường".
Khó trách hắn cho cô tiền, cô còn kiên trì muốn hắn đưa cô đến khách sạn.
Từ đầu đến cuối, đều là sự lợi dụng đã sớm tính toán từ trước.
Hắn trở thành công cụ lợi dụng, nhưng hắn không hề hận cô, cũng không hề thương hại cô.
Ngược lại, hắn cảm thấy nể phục, một cô gái chưa đủ mười bảy tuổi, một đôi vai mỏng manh yếu đuối như thế lại có dũng khí gách vác một bi kịch mà mình đáng nhẽ ra không phải gánh vác.
Uổng bốn năm lao tù, đeo trên lưng bao lời phỉ báng oán hận, cô vẫn yên lặng thừa nhận, không phản bác, không giải thích.
"Vì sao anh giúp cô ấy?" Trác Siêu Việt hỏi.
Ánh mắt Kiều Nghi Kiệt hướng về nơi xa, chậm rãi kể lại một mùa đông rét lạnh nhiều năm về trước.
Lúc ấy, anh vừa đến phòng luật sư Tề thị không lâu, cực kỳ cố gắng trong công việc, hầu như ngày nào cũng tăng ca đến khuya. Có một ngày, mười giờ tối, anh ra khỏi văn phòng. Ngày đó rất lạnh, gió quất vào người giống như những con dao nhỏ, lạnh thấu xương.
Bên cạnh cửa lớn văn phòng có một cô gái rất gầy, trên người chỉ mặc một bộ đồng phục học sinh mỏng manh, ôm một chiếc túi hồ sơ bên trong, run lên trong gió.
Cô gái vừa thấy anh chạy đến, mắt sáng ngời, không kịp nói gì, quỳ xuống.
Anh nhanh chóng đỡ cô lên: "Có chuyện gì, em đứng dậy nói."
Cô ngẩng mặt, nhìn anh há miệng thở dốc, lại không phát ra âm thanh. Anh vĩnh viễn nhớ ánh mắt ngày hôm đó, ánh mắt cầu xin đau đớn.
Anh giúp cô đứng dậy, đi vào đại sảnh, nhận lấy túi hồ sơ cô đưa, nhìn giấy tờ bên trong. Cô chuẩn bị tư liệu rất đầy đủ, có ảnh chụp nạn nhân, báo cáo xét nghiệm, băng ghi âm lời khai những người tận mắt chứng kiến, còn có rất nhiều căn cứ chính xác, ngoài ra còn có một thư đầu thú, kể lại toàn bộ hành vi phạm tội của mình.
Lúc đó Kiều Nghi Kiệt chưa vào nghề được bao lâu, chỉ gặp những hoàn cảnh như vậy ở trên TV, lại thấy một cô gái nhỏ kiên trì cầu xin như vậy, sự chính nghĩa trong lòng đột nhiên trỗi dậy.
Anh nghĩ, nhất định phải làm cho cô gái mười bảy tuổi này tin tưởng, pháp luật luôn luôn nghiêm minh, để cho cô ấy có thể gánh vác hậu quả chính hành vi phạm tội của mình, vì vậy, anh thu nhận vụ án của cô.
Tuy rằng ở văn phòng có người nói, mấy hôm trước cô gái này từng tìm đến những luật sư khác nhưng đều bị từ chỗi. Mọi người đều khuyên anh nên không nhận vụ án rác rối này, nếu làm không tốt lại dễ gây xích mích với bên cục cảnh sát.
Nhưng anh vẫn quyết tâm làm.
Đó là vụ án Kiều Nghi Kiệt tận tâm nhất, anh giúp cô sắp xếp lại chứng cứ, đương nhiên cũng vì cô mà nhờ vả không ít người, khơi thông rất nhiều quan hệ, bên cục cảnh sát mới đồng ý một lần nữa điều tra lại hung thủ.
Là anh thật lòng muốn giúp đỡ cô, không nghĩ tới một phân tiền. Nhưng ngày cô tự thú, anh nhận được năm vạn đồng cùng một phong thư cảm ơn,
Bước ra khỏi suy nghĩ, Kiều Nghi Kiệt nhìn về phía Trác Siêu Việt đang thất thần, "Những điều tôi biết, chỉ có bằng đó."
"..."
Đối với Trác Siêu Việt mà đó, như vậy là đủ.
"Anh nói cha nuôi cô ấy không hề làm chuyện cường bạo, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"
"Đêm trước ngày Mộc Mộc tự thú... Đã bán mình ở quán bar, đổi lấy năm vạn đồng."
Kiều Nghi Kiệt đột nhiên ngồi thẳng, khiếp sợ, áy náy, tự trách, những từ đó không thể miêu tả được sắc mặt xanh mét của anh lúc này.
Rất lâu, anh mới suy sụp tựa lưng vào ghế ngồi. "Cô ấy... thật không ngờ!"
Thực ra, mấy năm nay không phải Kiều Nghi Kiệt chưa từng nghi ngờ Mộc Mộc đến tột cùng có giết người hay không, nhất là ngày Mộc Mộc tự thú, mẹ nuôi cô không ngừng kêu lên: "Đừng bắt con bé, con bé còn nhỏ, người là tôi giết, đừng bắt con bé... Mộc Mộc, mẹ biết con là đứa con tốt, đừng làm bậy, về nhà mau..."
Lúc đấy anh cũng suy nghĩ, có phải Mộc Mộc vì cứu mẹ mà nói dối hay không.
Nhưng tất cả chứng cứ trước mắt, anh không thể không tin.
Lời tác giả:
Chân tướng đã được vạch trần hơn một nửa, còn một nửa để chậm rãi giải quyết.
Gần đây không có kích thích, chương tiếp theo sẽ là phiên ngoại, "Hoa trong mộng đẹp biết bao nhiêu", mọi người cứ bình tĩnh!
Zeus:Hôm nay thổi sáo kiệt sức =)) về nhà đánh chữ cũng thấy mệt =)) Vì vậy hơi muộn một tý mới xong :">






Hoa trong mộng đẹp biết bao nhiêu
Chạng vạng, ánh nắng chiều đem bầu trời nhuộm thành màu đỏ.
Cô đi vào phòng tắm, mở đèn, trong phòng vẫn là màu đỏ sậm mông lung.
Dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể, xóa đi sự lạnh lẽo mệt mỏi, cô điều chỉnh nước nóng thêm một chút, nóng như ngọn lửa đốt cháy cơ thể, tựa như đêm hôm đó.
Mộc Mộc nhắm mắt lại, ý nghĩ trở về chỗ cũ, hắn ôm cô đứng dưới vòi hoa sen, cánh tay mạnh mẽ kéo hai chân cô ôm lấy thắt lưng mình, không có chút ngăn các


Duck hunt