Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
ưng khi đối mặt với Trác Siêu Việt, cô lại không thể nói được gì, "Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc anh ấy."
Hắn dụi thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh, "Em muốn ở lại với anh ấy?"
Cô hiểu được, câu hỏi của Trác Siêu Việt có rất nhiều ý nghĩa, nhưng mặc kệ là ý gì, đáp án của cô khẳng định đều là, "Đúng!"
Cô sẽ chia tay với anh, nhưng không phải bây giờ. Cô đã nợ anh quá nhiều, tại sao có thể vào lúc anh bị thương mà nói chuyện chia tay?
"Cũng tốt, bây giờ anh ấy rất cần em."
Cô ngẩng đầu lên, cười với hắn: "Anh hiện tại cũng rất cần em, có phải hay không?"
Trác Siêu Việt cong cong khóe môi, ép ra một nụ cười, "Phải, giúp tôi chăm sóc anh ấy."
"Vậy anh về nghỉ ngơi đi, em ở lại với anh ấy. Ngày mai đến nhớ mang bữa sáng cho bọn em."
Cô xoay người chuẩn bị về phòng bệnh, Trác Siêu Việt đột nhiên giữ lấy cổ tay cô, xiết thật mạnh.
Cô kinh ngạc quay đầu, đang muốn hỏi hắn có chuyện gì, hắn lại buông lỏng, vỗ vỗ vai cô cười, "Tôi không có gì bận, tôi với em cùng ở lại với anh ấy."
Lời tác giả:
Việt Việt, mắt anh trai ngươi không nhìn thấy, ngươi đừng có thông đồng với chị dâu ngươi được không?
Đêm dài lắm mộng, vạn nhất phát sinh chuyện gì, thật không tốt nha!
Phòng bệnh cao cấp nhưng đáng tiếc giường cho người nhà bệnh nhân chỉ có một, sô pha cũng rất nhỏ, đối với chiều cao của Trác Siêu Việt mà nói là cực kỳ khiêm tốn.
Vì đem chiếc giường duy nhất đó tặng cho Trác Siêu Việt, Mộc Mộc chỉ có thể làm hết phận sự ngồi trực bên giường bệnh. Cũng vì không cho phép hai mắt của mình liếc về phía người không nên nhìn, cô đành phải chằm chằm không chuyển mắt nhìn người đàn ông trên giường bệnh. Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Trác Siêu Nhiên, trong tâm trí cô luôn hiện lên khuôn mặt giống như đúc kia, sau đó, cô nhìn càng nhập tâm, cho nên hoàn toàn không để để ý đến có một đôi mắt khác càng sâu kín, càng thâm thúy đang nhìn mình...
Thời gian cứ thế trôi qua, Mộc Mộc ngồi trên ghế, dần dần mệt mỏi, hai mắt chậm rãi nhắm lại.
Vừa ngủ gật, chân bị chuột rút, đau như sắp đứt, cô ôm chân đau nhức, cắn răng, không dám điều chỉnh tư thế, cũng không dám thở mạnh, sợ đánh thức Trác Siêu Nhiên.
Một bóng người ngồi xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng cởi giầy, hai tay nâng bàn chân cô lên, giúp cô massage. Bàn chân ấm dần, đau đớn rất nhanh biến mất, làm cho cô cảm nhận một sự tê dại quen thuộc.
"Em không yên tâm!"
"Có Mộc Mộc ở đây làm y tá là đủ rồi."
Người nào đó lại nghiêm trang trả lời, "Em lại càng không yên tâm."
Trác Siêu Nhiên bật cười, "Vậy mai để cho cô ấy về, cậu ở trong này hầu hạ tôi."
"Đề nghị không tồi, đáng để suy nghĩ."
...
Từ toilet đi ra, Trác Siêu Nhiên nằm trên giường đã không còn buồn ngủ, đầu cũng không còn đau. Trong lúc vô ý đụng đến một bàn tay, nhỏ bé lại mềm mại, đầu ngón tinh tế, nghĩ đến đôi tay này là của Mộc Mộc, người con gái của mình, trong lòng lại lo lắng, anh cẩn thận nắm lấy.
Có người thật sự nhìn không được, đi ra cửa...
Nhìn chằm chằm phía ngoài chờ hai giờ sau, Mộc Mộc không kiềm chế được, liếc mắt nhìn Trác Siêu Nhiên đang mê man, thấy anh ngủ yên, liền nhẹ nhàng rút tay, không tiếng động đi ra khỏi phòng bệnh.
Hành lang có mấy bóng đèn nhỏ, ánh sáng hơi mờ, bóng Trác Siêu Việt bị kéo rất dài, trông vô cùng ảm đạm.
Cô đi đến, trong ánh mắt của hắn, cô đơn, còn có trống rỗng.
Cô không làm phiền, cùng hắn ngắm bầu trời sao, không biết thế nào, sao hôm nay rất sáng.
"Tôi nghĩ..." Trác Siêu Việt nói, "Nếu người trên giường không phải là anh trai tôi, tôi sẽ nói với em, đây là thời cơ hai người chia tay tốt nhất. Lúc anh ấy cần em nhất, em lại ra đi, anh ấy tuyệt đối sẽ không nhớ thương tới người phụ nữ "vô tình" như em, sẽ quên em triệt để. Em không cần cảm thấy có lỗi, không yêu anh ấy, cũng không phải lỗi của mình."
Cô nghe, không nói gì.
"Em biết không? Nếu bây giờ em ở lại chăm sóc anh ấy, sẽ chỉ càng làm anh ấy thêm cảm động, càng thêm yêu em, càng thêm không quên được em." Hắn thu lại tầm mắt, nhìn cô, "Em lừa gạt anh ấy, đó mới là điều không thể tha thứ."
"Đáng tiếc, anh ấy lại là anh trai anh." Mộc Mộc nói sự thật.
"Cho nên, tôi chỉ có thể nói với em, người đàn ông như anh ấy, em bỏ lỡ, sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được."
Cô cười khổ, "Nói đi nói lại, anh vẫn hy vọng em và anh ấy cùng nhau."
"Tôi không hy vọng! Không ai hy vọng gọi người phụ nữ đã từng chung giường với mình là chị dâu."
Lúc này đây, Trác Siêu Việt coi cô thành người "đã từng chung giường", mà không phải là "Người đàn bà vì năm vạn đồng mà bán thân".
Cô mơ hồ nhận thấy trong sự thay đổi này một cảm giác khác biệt, giống như là... ghen tuông.
Trong lòng cô nói: Anh có thể không gọi, chẳng ai ép anh cả!
Thận trong suy nghĩ một hồi, cô mở miệng: "Anh yên tâm, chờ anh ấy khỏe lại, em lập tức sẽ chia tay."
*******
Ngày hôm sau, bệnh viện làm kiểm tra lại cho Trác Siêu Nhiên, chuyên gia ở phòng họp thảo luận cả buổi chiều, cuối cùng đưa ra một kế