Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
cô ấy cũng đã sống thêm được một thời gian, cô ấy ít nhất cũng có cái mãn nguyện..."
Mộc Mộc nhắm mắt lại, gật đầu.
Cô cũng không hối hận, đúng là cô có lỗi với ba, nhưng để cứu mạng mẹ cô, tuy rằng bà chỉ sống được thêm một năm, nhưng ít nhất một năm đó, bà đã cho cô biết rất nhiều những chuyện cô muốn, một phong thư cuối cùng, Mộc Mộc thấy được sự sám hối, sự cảm động của bà...
Thế là đủ!
******
Thời gian một tuần trôi qua rất nhanh, Mộc Mộc ngoài thời gian ở bệnh viện chăm sóc Trác Siêu Nhiên còn đi làm điều trị tâm lý, có khi buổi tối đến làm việc ở ban nhạc, xoay vòng giữa ba nơi.
Trác Siêu Nhiên rất nhiều lần khuyên cô, muốn cô nghỉ ngơi, nhưng cô thích cảm giác thế này. Có người cần cô chăm sóc, cũng có người chăm sóc cô, còn có một người làm cho cô cảm nhận cảm giác được tôn trọng, được thấu hiểu - bác sĩ Trần. Khi chưa gặp được cô ấy, Mộc Mộc chưa bao giờ biết bản thân lại khao khát được tôn trọng, được thấu hiểu đến thế.
Sau một buổi trưa, Trác Siêu Việt ngồi ở trên ghế sô pha đọc báo, Mộc Mộc nói chuyện phiếm với Trác Siêu Nhiên. Cách nói chuyện giữa hai bọn họ chỉ có một, đó là cô viết chữ trong lòng bàn tay anh.
Anh hỏi tình trạng của cô thế nào, cô nói rất tốt, bác sỹ Trần nói không bao lâu nữa cô có thể nói chuyện trở lại.
"Thật không?" Anh mừng rỡ cầm lấy tay cô, "Anh thật sự rất muốn được nghe giọng em."
Trác Siêu Việt lật mạnh báo, đảo qua một tờ, tiếp tục xem!
...
Lại đến ngày trị liệu tâm lý, Mộc Mộc thu dọn tốt mọi thứ chuẩn bị ra cửa, Trác Siêu Việt từ sô pha đứng lên, "Vừa hay có chuyện cần làm, tôi đưa em đi."
Trác Siêu Việt lái xe xuyên qua nội thành, chờ đến khi Mộc Mộc phát hiện phương hướng không đúng, xe của hắn đã đi đến vùng ngoại thành, tiến về phía núi xa xôi.
Giữa rừng núi hoang dã, một tấm bia mộ lộ ra trong đám cỏ hoang không người để ý đến, bên trên khắc: Tô Minh Lỗi chi mộ.
Vừa nhìn thấy ba chữ này, Mộc Mộc không ngừng kinh hãi mà lui ra phía sau. Cô ra tù nửa năm nay, chưa bao giờ một lần dám đến đây.
"Đi thôi, đi nói với ông ấy mấy câu." Phía sau bỗng nhiên có một đôi tay đỡ lấy thắt lưng cô, cô quay lại, thấy Trác Siêu Việt mỉm cười, "Xin ông ấy tha thứ cho em."
Ông sẽ không tha thứ cho cô, sẽ không!
Mười bảy năm dốc lòng che chở, mười bảy năm tình cảm cha con, cô ở trước tòa án, trước mặt những người thân, bạn bè, học sinh của ông, dùng nhưng từ ngữ cay nghiệt mà bôi bẩn danh dự cả đời ông có, gạt bỏ tấm lòng từ ái ông dành cho mình.
Nếu ông ở suối vàng có biết, nhất định chết không nhắm mắt, nhất định không muốn một lần nữa nhìn thấy mặt cô...
Trác Siêu Việt dường như đọc thấu được tâm tư của cô, "Không phải ông ấy không chịu tha thứ cho em, mà là chính em không chịu tha thứ cho bản thân mình!"
"Em lại đây!" Hắn kéo cô đến trước bia bộ, "Em nhìn ông ấy xem, ông ấy đang trách cứ em sao?"
Trên bia mộ có một tấm ảnh nho nhỏ, vẫn là nụ cười từ ái đó, chưa bao giờ thay đổi.
Gió làm lá cây xao động, vang lên những tiếng sàn sạt như có người đang than nhẹ.
Cô khóc quỳ trên mặt đất, ôm lấy bia mộ, giống như ôm lấy ba cả người rướm máu.
"Ba, con sai rồi, ba tha thứ cho con được không? Xin lỗi, con xin lỗi, ba tha thứ cho con được không..." Cô khóc, khóc nghẹn ngào, yết hầu vẫn không phát ra tiếng.
Một người, khi đã nhận ra lỗi lầm của mình, cầu xin người khác tha thứ, đó cũng chính là một sự tự tha thứ cho chính bản thân mình.
Lời tác giả:
Quyết định không dong dài nữa, trước mắt giải quyết vấn đề chướng ngại ngôn ngữ cho Mộc Mộc
Trác Siêu Việt ngồi xuống bên cạnh, hai tay giữ lấy vai cô, "Em làm là đúng, em muốn thay mẹ nuôi mình gánh tội thì phải có minh chứng là mình có đủ động cơ giết người, bằng không cảnh sát làm sao có thể tin, quan tòa làm sao có thể tin? Dùng danh dự của ông ấy đổi lấy mạng sống của mẹ nuôi em, đáng giá!"
Cô vẫn ngồi trên mặt đất, khóc lóc lắc đầu, "Không phải em muốn vu khống ông, lúc ấy rất nhiều người nói ông vì không có được mẹ ruột em, vì vậy trong lòng này sinh một loại chiếm hữu biến thái với em. Em cũng tin là thật, em nghĩ nếu lúc ấy mẹ nuôi em không đến, ông đã... Sau này em mới biết được, ông thấy lúc đó quần áo em ướt, sợ cảm lạnh, muốn giúp em thay."
"Aiz, làm cha nuôi, hành động như vậy quả thật là thiếu suy nghĩ."
"Không phải... Ông coi em như con đẻ."
Mộc Mộc lẳng lặng nhìn ảnh chụp trên bia mộ, nụ cười của ông làm cho cô nhớ trước kia, mỗi lần ông đi tiểu đêm đều đến phòng dém chăn lại cho cô, đó là một tình cảm thân thiết nhất, chiều chuộng nhất của một người cha đối với con gái...
Cô lau khô nước mắt, nở nụ cười sáng lạn với mộ bia trước mặt. Ba, ba yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì con cũng sẽ sống thật tốt! Cho dù có thể nói trở lại hay không, cũng không ảnh hưởng gì.
Khi bọn họ đến chân núi, trời đã tối, bóng cây cổ thủ như những cô hồn, lung lay trước gió, cùng với tiếng lá rơi quái dị.
Bụi cỏ bị gió vù vù thổi giật, Mộc Mộc sợ hãi dừng lại, chỉ thấy tr