Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
ong bụi cây có mấy bóng đen mơ hồ chớp lên, cô dùng tay kéo kéo Trác Siêu Việt, ngón tay chỉ hướng bụi cỏ.
"Chuyện gì?" Hắn nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ.
Bỗng nhiên, trong bụi cây, bốn bóng đen nhảy ra, trong đêm đen không nhìn rõ mặt, chỉ có thể thấy thân hình bọn họ rất cao lớn, còn nữa, trên tay còn cầm một con dao sáng chói.
"Đưa tiền ra đây." Người đàn ông đứng trước mặt thâm trầm mở miệng, "Chiếc xe kia có phải của mày hay không? Đưa chìa khóa ra!"
Trác Siêu Việt đưa tay ôm Mộc Mộc, nhìn thoáng qua chiếc xe đỗ cách đó không xa, ánh mắt lạnh lùng đánh giá tầm vóc vài người đối diện, nhẫn nhịn, lấy ví tiền cùng chìa khóa xe quăng ra phía trước.
"Lấy cả di động ra nữa." Bọn cướp chưa thỏa mãn, chỉ Mộc Mộc: "Còn cả của cô nữa."
Mộc Mộc thấy Trác Siêu Việt cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhẫn nhịn, lấy tất cả mọi thứ vứt trên mặt đất.
Có hai tên cướp cầm dao đến gần thăm dò, nhanh chóng nhặt lên, nhét vào trong túi quần.
"Đại ca, cô em này không tồi." Một tên gầy gầy trong đấy nói.
Trác Siêu Việt bẻ ngón tay, khớp xương lạnh lùng vang lên.
Tên đó cầm dao tiến gần hơn nữa, cười nói với Mộc Mộc, "Em gái, nơi hoang sơ này rất nguy hiểm, đi với anh, anh đưa về nhà."
Khoảng cách gần, Mộc Mộc trông thấy rõ mặt người đàn ông, trên người hắn mặc đồ màu đen bùn, ở dưới ánh trăng nhìn vô cùng dữ tợn. Tay hắn đưa ra, muốn bắt lấy Mộc Mộc, cô lại nhanh tay rút về...
Lúc này, Trác Siêu Việt đột nhiên ra tay, tay trái giữ lấy cánh tay cầm dao của hắn ta, tay phải đấm một cú đẹp mắt, đánh người này ngã dụi xuống đất. Ngay sau đó, Trác Siêu Việt nhấc chân quét ngang một đường, làm cho tên bên cạnh ngã đổ, người đó kêu lên một tiếng thảm thiết, lùi về phía bụi cỏ...
Việc xảy ra bất ngờ làm cho hai người đàn ông kia kinh ngạc, lập tức cầm dao vọt lên.
Trác Siêu Việt tuy xuất thân ở bộ đội đặc chủng, thân thủ bất phàm, nhưng hai người đàn ông này cũng không tầm thường, tấn công, phòng thủ đều rất nhanh nhẹn, mấy lần cầm dao xẹt qua áo Trác Siêu Việt.
Mộc Mộc không biết giúp đỡ bằng cách nào, nhìn thấy người đàn ông gầy đang bò dậy, cầm dao đâm về phía sau Trác Siêu Việt.
Nói thế nào thì nói cô cũng đã từng trải qua lao tù, đánh nhau tuy là không giỏi nhưng dũng khí vẫn cần phải có. Mộc Mộc không chút do dự đi đến, hai tay ôm chặt lấy anh ta, ra sức cắn, căn bản không để ý tới trong tay anh ta có dao.
Trác Siêu Việt bị sự điên cuồng của cô làm giật mình, trong lúc nhất thời không biết lên kéo cô ra hay phòng thủ chính mình, ngay lúc vài giây do dự...
Một tên cướp bất ngờ vung dao.
Ánh dao lạnh lùng xẹt qua trước mắt.
Hắn ngã xuống, con dao đâm vào ngực chỉ còn lộ ra chuôi, giống như con dao bốn năm trước cắm ở ngực ba cô.
Cô có cảm giác như đang mơ, cố nói với bản thân đây không phải sự thật.
Bọn cướp giống như ong vỡ tổ chạy ra ô tô, lái xe chạy trốn. Lúc này cô mới giật mình hoàn hồn, chạy đến ôm chặt lấy hắn, chất lỏng chảy ra ướt đẫm cả bàn tay.
Đêm đen, tịch liêu, gió lạnh...
Không có ai, cũng không có điện thoại cầu cứu, chỉ có cái chết càng ngày càng gần.
Trác Siêu Việt giữ chặt lấy tay cô, đôi môi khép hờ, máu tươi từ trong miệng trào ra.
Đây là sự bi thảm, sự mất mát đau đớn nhất mà cô từng trải qua trong cuộc sống này. Trơ mắt nhìn người đàn ông mình yêu nhất từ từ nhắm mắt, bàn tay nắm lấy cô lỏng dần, từ từ buông ra...
"Không..." Cô khàn khàn la lên, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, không thể để cho hắn chết, hắn phải sống, phải sống, "Trác Siêu Việt..."
Kêu lên trong tuyệt vọng, trong bóng tối, lạnh lẽo bi thương!
Cô liều mạng lắc đầu, "Anh mở mắt ra, anh không thể chết được, anh mở mắt ra đi..."
Hắn mở mắt, ngón tay đầy máu lau đi nước mắt cô.
"Anh cố gắng một chút, chờ em, em đi tìm người cứu... Em sẽ về rất nhanh thôi!"
Cô buông hắn, chuẩn bị xuống núi tìm người, Trác Siêu Việt bỗng nhiên nhoẻn miệng, nắm chặt lấy tay cô.
"Giọng nói của em, so với tôi tưởng tượng còn đẹp hơn nhiều."
"Anh! Anh?"
Mộc Mộc khó tin che miệng lại, giọng nói này, là của cô sao? Cô có thể nói, cô có thể nói chuyện được rồi!
Bỗng nhiên, cô hiểu ra tất cả, đây là do hắn sắp xếp!
Trác Siêu Việt ngồi dậy, lau lau vết máu trên mặt, nhổ con dao trước ngực xuống, con dao kia thực ra không có lưỡi.
"Đến đây, gọi lại một tiếng xem..." Hắn ngả ngớn, giữ lấy cằm cô, "Gọi tôi, Siêu Việt..."
Đau khổ đổi thành kinh ngạc đột nhiên ập đến, cô run lên nửa phút, lớn tiếng kêu: "Trác Siêu Việt, anh thật ti bỉ... Anh, anh vô liêm sỉ, hạ lưu!"
Cô vừa mắng vừa đánh loạn lên người Trác Siêu Việt, nước mắt không ngừng rơi xuống, cũng không rõ là đau lòng hay vui sướng.
"Em nói tôi ti bỉ, tôi miễn cưỡng chấp nhận, nhưng tôi khi nào thì vô liêm sỉ, hạ lưu?" Người nào đó bất mãn.
"Khi nào thì... trong lòng anh tự biết!"
"..."
Người nào đó nhớ lại những chuyện mình đã làm, từ từ hiểu ra, không có cách nào biện giải.
*****
Phía xa xa có ánh đèn sáng, càng ngày càng gần, cho đến khi đến trước mặt bọn họ.
Cửa xe vừa mở