Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

thế chẳng phải lại đến nhà cô sao? Tiếng nuốt xuống của cổ họng trở nên rõ ràng, trong đầu lại thấy nóng lên bất chợt. Ngừng lại ngừng lại, Cố Tiểu Tịch, mày cứ thế này có lẽ sẽ lọt vào bảng “Nữ háo sắc Lương Thịnh” mất!
Vi Đào không nhận ra vẻ kỳ lạ của cô, chỉ nhắc cô hôm nay rất lạnh, đừng để tay bị cóng. Cố Tịch vội gật đầu, “Em đã vũ trang đầy đủ rồi, hơn nữa trong công ty có điều hòa dễ chịu hơn ở nhà”. Vi Đào nhìn cô vẻ lạ lùng, “Nhà em không có điều hòa sao?”. Trong nhận thức của anh, thành phố W là nơi hai mùa nóng lạnh rõ ràng, mùa đông khi lạnh nhất cũng khiến người ta không chịu nổi, như vậy mà lại không có điều hòa?
“Cái trong nhà là của chủ nhà, chỉ có chế độ lạnh thôi”, cô đã quen rồi, mùa đông cô dùng máy sưởi điện, dù sao cô chỉ sống một mình. Cô ở đâu thì bày máy sưởi ở đó, cũng không thấy lạnh lắm.
Vi Đào lắc đầu, “Chẳng trách em dễ bị cảm lạnh”. Cố Tịch mở to mắt, “Sao anh biết?”. Mùa đông cô rất dễ bị cảm lạnh, có lúc mãi mà không khỏi được. Nhưng sao anh lại biết? Anh mới tới công ty chưa được bao lâu, lẽ nào đã hỏi thăm chuyện của cô?
“Mới nhìn là biết”. Khóe môi Vi Đào khẽ động, vẻ mặt chắc chắn. Cố Tịch ủ rũ cau mày, thừa nhận là hỏi thăm về cô thì mất mặt lắm sao? Cô bĩu môi, cắn mạnh miếng quẩy. Mặc kệ anh có thừa nhận hay không, cô chắc chắn anh đã lén lút quan tâm cô, nhất định, trăm phần trăm!






Quan tâm
Ngày đầu tiên đi làm của năm mới, điều vui sướng nhất chính là được nhận lì xì.
Mã Sở Vân vừa đến đã đi một vòng các phòng, sau đó phát bao lì xì cho mọi người, người nào nhận xong cũng sung sướng nói với ông: “Chúc mừng năm mới, cung hỷ phát tài!”. Câu này đương nhiên cũng nói với bản thân, phát tài phát tài, lì xì nhận mãi.
Phương Phi cầm bao lì xì, ôm Cố Tịch cười lén, “Tối nay có thể đi chơi một bữa rồi. Ba Thích được không? Gọi cả Văn Long nữa”. Cố Tịch nghĩ hôm trước mới đi Ba Thích, liếc nhìn văn phòng của Vi Đào, tối nay có thể anh sẽ đến lấy quà Tết nên tỏ ra khó xử, “Tết ăn dầu mỡ nhiều mà không ngán à? Nghỉ ngơi đi”. Mới nhìn Phương Phi mặt tròn căng đã biết Tết ăn uống tốt thế nào, thôi không đi nữa.
Phương Phi nhìn cô vẻ kỳ quái, “Hơ, đi Ba Thích mà cũng phải năn nỉ hả? Thật hiếm có!”. Cố Tịch cười, đẩy bạn về chỗ ngồi, “Tớ cũng có đồ ngon cho cậu đấy, mai mang cho”. Phương Phi nghe xong rối rít đồng ý, liền quên sạch chuyện đi Ba Thích.
“Buổi trưa cùng ăn cơm chứ?”, cuối cùng anh nói ra mục đích.
“Xin lỗi, hôm nay hơi bận, cái mà anh cần hôm khác tôi sẽ tra giúp anh”, Cố Tịch nhìn thấy sắc mặt vị chủ quản kia tỏ ra sốt ruột thì vội kết thúc.
“Mười phút sau tới văn phòng anh.” Tút tút tút… điện thoại đã cúp. Cố Tịch thấy thót tim, anh không chỉ phá rối qua điện thoại mà còn muốn phá rối trực tiếp ư? Mặt lại bắt đầu nóng lên. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục thảo luận công việc.
Mười phút sau, vì quá nhiều việc nên Cố Tịch cũng không đi tìm Vi Đào. Đúng lúc cô vẫn đang bận bịu với chủ quản nghiệp vụ về việc phân phối thì Vi Đào bước vào phòng, hỏi to, “Ở đây có bản báo cáo hoàn thành hoạt động tháng Hai của tổng bộ không?”. Mọi người đều ngước lên, rồi cùng đồng thanh, “Cố Tịch có!”. Vi Đào nhìn cô, “In một bản ra cho tôi”, nói xong đi về phòng mình.
Cố Tịch thầm kêu khổ, nhất định là trách cô không đến tìm nên anh viện cớ bắt cô sang. Cô đành tạm gác việc sang bên, in một bản ra rồi đi đến phòng anh.
Vào văn phòng, Vi Đào đang gõ bàn phím, không ngẩng đầu lên. Cố Tịch gọi một tiếng “Phó tổng Vi”, đưa bảng biểu đến trước mặt anh. Vi Đào nhận lấy rồi xem chăm chú. Cô thấy anh chuyên tâm đọc thì khẽ hỏi, “Nếu không còn việc gì thì em ra ngoài đây ạ”. Vi Đào vẫn không ngước lên, gõ nhẹ lên bàn, “Pha cho em đấy”. Cố Tịch nhìn thấy bên tay anh có trà hoa cúc đựng trong ly dùng một lần, cảm thấy rất ấm áp, anh có lòng quá.
Vi Đào không thấy cô nhúc nhích thì ngẩng lên nhìn, ánh mắt dịu dàng, “Môi khô rồi kìa”. Cố Tịch mỉm cười, bước đến bưng ly lên uống cạn. Đặt ly xuống, mặt cô lại đỏ bừng, “Cảm ơn anh”. Vi Đào gật gù hài lòng, “Buổi trưa không rảnh à?”. “Em và Phi Phi cùng ăn.” Đây là thói quen, nếu cô bỗng nhiên thay đổi thì Phương Phi nhất định sẽ thấy lạ.
Vi Đào nghe xong gật gù, “OK, nhớ nghỉ ngơi nhé”. Cố Tịch mím môi, gật đầu, quay lưng đi.
Vi Đào nhìn bóng cô mất hút sau cánh cửa, thầm thở dài. Buổi sáng đi ngang phòng Kế hoạch, thấy cô vùi đầu bận bịu không ngừng, anh rất muốn chuyên tâm làm việc, nhưng cứ dừng lại là nhớ tới cô, lo cho cô, bất giác liền gọi qua máy nội bộ. Đến khi nghe giọng nói ngọt ngào đó, nỗi lo mới giảm đi, lời quan tâm cứ thế buột miệng thoát ra. Thấy cô ấp a ấp úng, tuy anh hiểu nhưng vẫn muốn nghe giọng cô nhiều hơn, cho dù chỉ là tiếng “vâng dạ” đơn giản. Thật kỳ quặc, sự quan tâm dành cho cô vượt quá dự đoán của anh, thậm chí vẻ trấn tĩnh mà anh vẫn tự hào xưa nay, khi đối mặt với cô cũng không còn hiệu quả. Vi Đào lắc đầu, nhưng khóe môi lại nhướng lên, nhớ nhung hóa ra lại tuyệt diệu đến thế!
C