Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

mặt nóng ran, máu lại đổ dồn lên mặt, còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay anh vòng ngang eo cô đã siết lại, nụ hôn của anh dồn dập rơi xuống.
Cố Tịch căng thẳng lắm, mới ăn no xong, miệng toàn mùi thức ăn, lưỡi của anh đã tham lam luồn vào như một con rắn vừa dịu dàng vừa ngỗ ngược, vờn đùa khiêu khích lưỡi của cô. Trong miệng là mùi vị của hai người hòa quyện vào nhau, không gian chật hẹp bỗng trở nên nóng bừng. Không biết có phải do khí thế của anh quá mạnh mẽ hay không, hay là vừa ăn no xong nên đường huyết không đủ, mà toàn thân cô mềm nhũn đổ vào vòng tay anh, đôi chân vô lực như muốn khuỵu xuống.
Ding! Tiếng thang máy vang lên thức tỉnh hai người đang mê đắm, anh dần dần buông cô ra, cơ thể cô mềm nhũn chỉ muốn trượt xuống, tay anh đặt ở eo cô đã siết lại giữ lấy cô.
Cố Tịch khẽ thở gấp, đứng thẳng dậy, cũng may thang máy xuống một mạch, không ai vào thêm, lúc này bên ngoài cũng chẳng có ai. Cố Tịch mặc kệ mặt mình đang bừng bừng, đôi môi sưng đỏ, nhẹ nhàng đẩy anh ra rồi lao ra khỏi thang máy trước. Anh… lần sau khi hành động có thể báo trước được không, cứ đột kích thế này, cô… rất dễ bất bình thường.
Vi Đào theo sau, cười thầm trong bụng, lúc nãy trong đầu bỗng hiện lên cảnh cô cảm kích ôm anh đang nấu ăn từ phía sau, cảm giác hạnh phúc ngập tràn, anh rất mong chờ cảnh tượng ấy.






Tiêu rồi
Từ khi biết Cố Tịch toàn ăn cơm ở ngoài, Vi Đào yêu cầu buổi tối cô cùng ăn với họ, cô thấy rất ngại nên không đồng ý. Anh lại đi thuyết phục Gia Tuấn, hỏi chẳng phải cậu luôn muốn học máy tính với Cố Tịch sao? Như thế càng hay, Cố Tịch dạy cậu máy tính, anh mời Cố Tịch ăn cơm. Gia Tuấn nghĩ rằng mỗi ngày đều được gặp cô, đương nhiên vui còn không hết. Cố Tịch bị Gia Tuấn ngọt nhạt dỗ dành n lần, cuối cùng gật đầu. Nhưng vẫn cảm thấy ăn uống miễn phí thì không hay, Vi Đào nói nếu cô muốn thì có thể giúp đỡ.
Kết quả là Cố Tịch bắt đầu đến nhà Vi Đào ăn cơm ké mỗi ngày, còn phụ giúp chính là rửa bát sau khi ăn. Hóa ra Vi Đào tuy biết nấu nhưng lại không thích rửa bát. Trước kia chỉ cần anh nấu thì chuyện rửa bát nhất định là để cho Gia Tuấn. Cố Tịch vốn ngại nên càng giành làm. Chỉ cần Vi Đào không tăng ca là ba người sẽ thường xuyên nấu ăn ở nhà, Gia Tuấn phụ trách mua thức ăn, Vi Đào phụ trách nấu nướng, Cố Tịch thì đảm nhận rửa bát. Ba người hợp sức, phân công hợp lý, phối hợp đều đặn nên cuộc sống rất thi vị.
Cố Tịch và Vi Đào vẫn tỏ ra bình thường trước mặt Gia Tuấn, không quá mờ ám, chỉ là ánh mắt nồng cháy thỉnh thoảng trao nhau để lộ chút tình cảm. Gia Tuấn tưởng Cố Tịch đến dạy mình máy tính, buổi tối bình thường nên làm gì thì vẫn làm cái đó nên cũng không liên tưởng gì về mối quan hệ của cả hai.
Cuối tuần, Vi Đào và Cố Tịch hẹn hò, đi dạo, xem phim, tình cảm dần dần tăng lên.
Cố Tịch cười hối lỗi với Tiết Khải, “Phương Phi tính cách phóng khoáng, thực ra rất tốt”. Tiết Khải mỉm cười, nhìn cô, “Gần đây rất bận phải không?”. Cố Tịch nói việc chất đống, mong rằng qua đợt này sẽ khá hơn. Tiết Khải quan tâm khuyên cô đừng làm quá sức. Cố Tịch cười rạng rỡ, bận rộn có nghĩa là cuộc sống đủ đầy.
Phương Phi hình như vì thắng cuộc nên hưng phấn quay sang ôm Cố Tịch cười khanh khách, nhìn Tiết Khải mỉm cười, cô nàng đưa ly ra mời, “Anh đẹp trai, anh phải đối xử tốt với Cố Tịch, nếu không tôi sẽ không tha cho anh đâu”, nói xong uống cạn. Cố Tịch ngượng ngập ngăn không kịp, thấy cô nàng uống mạnh bạo như vậy nên vội vàng giật lấy cái ly rỗng trên tay bạn, “Phi Phi, cậu say rồi hả?”. Phương Phi mặt đỏ bừng, gác đầu lên vai cô, ôm cô lảm nhảm, “Tớ không say, sao say được, tớ đang vui”. Cố Tịch xót xa vuốt lưng bạn, nhìn Lưu Văn Long, “Sao lại để cô ấy uống nhiều như vậy?”. Văn Long tỏ ra vô tội, rõ ràng anh ta là người uống nhiều hơn mà.
Mọi người hát đến gần mười một rưỡi đêm, do ngày mai còn phải đi làm nên cũng đòi về cả. Mọi người rời khỏi quán karaoke, đứng bên đường vẫy taxi. Cố Tịch dìu Phương Phi đã say túy lúy, cơ thể nặng nề đè lên khiến cô không đỡ nổi. Tiết Khải thấy cô đi khó khăn quá nên giúp cô dìu lấy Phương Phi.
Hai người dìu Phương Phi, chào tạm biệt mọi người, đang định đi về phía xe anh đậu ở bên kia đường thì bỗng một tràng còi xe vang lên, mọi người đều nhìn về phía đó. Cố Tịch nhìn trân trân, trời, Vi Đào sao lại xuất hiện đột ngột thế này?
Mọi người cũng nhận ra, kêu lên: “Phó tổng Vi! Phó tổng Vi!”. Vi Đào xuống xe, nhìn Cố Tịch một cái rồi gật đầu với mọi người. Cả đám đều thắc mắc, chẳng phải Phó tổng Vi chiều nay đi công tác hay sao? Lẽ nào anh đến hát karaoke? Nhưng họ đã tan cuộc rồi, giờ anh mới tới thật là tiếc.
Cố Tịch da đầu tê dại, đứng đỡ Phương Phi, căng thẳng nhìn anh. Vẻ mặt anh càng bình thản, chứng tỏ lửa giận trong lòng càng lớn. Tiêu rồi, cô và Tiết Khải mỗi người đứng một bên dìu Phương Phi, anh… anh nhất định sẽ hiểu lầm. Đang lúc Cố Tịch do dự có nên đến chỗ Vi Đào không, hay là giả vờ không phát hiện ra anh mà ngồi vào xe Tiết Khải, thì Vi Đào đã tiến đến c


Polly po-cket