Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
ỏ ra điều gì, không chừng người ta chẳng có hứng gì với cô. Cô Tịch nghĩ ngợi, cuối cùng nửa câu sau nuốt xuống, cô vốn định nói rằng chưa có ý định có bạn trai.
Vi Đào thấy cô không phản đối, cũng không tiếp tục thúc ép mà đổi sang chủ đề khác nhẹ nhàng hơn. Hai người ăn rất lâu rồi mới rời khỏi Ba Thích.
Vi Đào lái xe đến dưới tòa nhà của Cố Tịch, cô nói để cô tự lên là được. Vi Đào sau khi tháo dây an toàn ra cho cô, lại xuống xe lấy hành lý. Cố Tịch mở cửa xe, cũng đi vòng ra sau đuôi xe.
Vi Đào lây hành lý ra rồi đóng cốp lại, khóa cửa xe, một tay nhấc vali, “Anh đưa em lên”. Cố Tịch đành đi vào trong trước, chỗ cô ở là tòa nhà bảy tầng kiểu cũ, cô ở tầng trên cùng, nếu tự xách lên thì đúng là rất tốn sức, còn Vi Đào thì lại rất nhẹ nhàng xách một mạch đến trước cửa căn hộ của cô.
Cố Tịch mở cửa, bật đèn, nghiêng người để anh vào phòng, Vi Đào xách hành lý đi vào. Cố Tịch nói anh đặt đồ bên tường, sau đó gọi anh vào ngồi chơi, còn cô vào nhà bếp. Trong nhà đã vắng người mấy ngày rồi, không có nước sôi, cô đành lấy chai Sprite ra đãi anh. Vi Đào đứng trong phòng khách, nhìn qua cửa sổ ra ngoài, “Từ đây có thể nhìn thấy nhà anh”. Cố Tịch nhìn theo ánh mắt anh, quả nhiên, bên kia đường chính là tòa nhà cao tầng trong tiểu khu sang trọng. Vi Đào chỉ tòa nhà phía tay phải của tiểu khu, “Là tòa có biển quảng cáo kìa”. Cố Tịch nhìn biển quảng cáo sặc sỡ, câu “Đôi bên cùng nhìn” tự nhiên nhảy ra trong đầu, mặt hơi nóng lên. Cô nhanh chóng thu tầm mắt lại, khẽ cắn môi, đưa chai nước cho anh, “Xa thế này làm sao thấy được?”. Vừa nói dứt thì thấy khóe môi anh như cười như không, cô thẹn quá, nhận ra mình đã nói sai rồi.
Vi Đào nhận lấy, nhìn cô chăm chú, màu hồng kéo từ gò má tới cằm, cổ, dáng vẻ xấu hổ như phát sang dưới ánh đèn, khiến gương mặt thanh nhã của cô càng xinh đẹp, nhất thời anh không rời mắt nổi. Cố Tịch bị anh nhìn càng e thẹn, mặt càng lúc càng nóng, đang định mở miệng nói gì đó, lại nhận ra mặt anh từ từ áp sát, tay cũng đưa lên vươn về phía cô. Hồi chuông trong Cố Tịch vang lên, nhanh, nhanh, nhanh lùi lại, nhưng đôi chân lại như đóng đinh trên sàn nhà, trong đầu toàn câu nói “Chúng ta hẹn hò nhé”, lẽ nào anh… anh muốn… Nhịp tim đập như trống trận không ngừng lớn lên bên tai, hơi thở gấp gáp rối loạn. Thấy mặt anh càng lúc càng gần, tay đã đưa lên chạm mặt mình, cô thầm hít một hơi, căng thẳng nhắm mắt lại. Khi hơi thở của anh phớt qua má, cô cảm thấy thế giới ngừng lại, thậm chí cả nhịp tim cũng ngừng lại.
Yên tĩnh không tiếng động…
Cô cảm thấy tay canh chạm vào mang tai, sợi tóc kéo ra khiến da đầu hơi tê dại. Thình thịch, thình thịch, nhịp tim lại xuất hiện, cô từ từ mở mắt ra. Gương mặt tuấn tú của anh ngay trước mắt, ánh mắt nhìn từ mang tai cô dần dần nhìn vào mắt cô, trong tay nắm một sợi nhung. Cố Tịch chỉ thấy máu toàn thân lại đổ ngược lên đầu, da đầu nóng tới nỗi bắt đầu bốc khói, quá… quá xấu hổ! Anh chỉ giúp cô lấy vật lạ thôi, cô lại… lại tưởng anh… A… cô xấu hổ muốn đập đầu vào tường! Cố Tiểu Tịch, mày… mày còn có thể dung tục hơn nữa không?
Vi Đào nhìn gương mặt đỏ bừng nóng hực đó, khóe môi cuối cùng nhướng lên, giọng cố tỏ ra bình thản, “Em… vì sao lại nhắm mắt?”.
“Ưm…ưm…”, Cố Tịch thẹn quá chỉ có thể nuốt nước bọt, chỉ muốn gõ cái đầu ngốc nghếch này ba trăm lần. Hu hu hu, đều do suy nghĩ bậy bạ mà ra.
Vi Đào nhìn gương mặt cô lại đỏ lên, chắc có thể chiên trứng được rồi, anh đành nhẹ nhàng nâng cằm cô, giọng gian xảo nói từng câu từng chữ, “Đàn ông không nên làm phụ nữ thất vọng…”. Tim Cố Tịch thót lên, thất vọng cái gì chứ? Còn chưa đợi cô ý thức được, gương mặt anh đã phóng to lên, hơi thở giao nhau, một hơi ấm nhẹ nhàng đậu lên môi cô.
Cố Tịch lần này đần ra thật, đờ đẫn nhìn đôi mắt đen sáng vô cùng trước mắt mình, đôi môi nóng ấm mút nhẹ môi cô, một bàn tay to dần dần trượt ra sau gáy, vuốt ve làn da nhạy cảm, một cơn tê dại lan khắp cơ thể.
Một lúc lâu sau, áp lực lên trên môi dần dần nhẹ bớt, cô vội nín thở từ từ thả lỏng, chớp mắt, gương mặt anh gần ngay trước măt. Tim đập thình thịch, lần đầu cô nhận ra đôi mắt luôn ẩn giấu nụ cười đó lại quyến rũ đến thế. Trên môi có một thứ gì đó nhẹ lướt qua, anh.. dùng đầu lưỡi liếm nhẹ… Toàn thân cô lại run lên bần bật!
“Tịch Tịch, chúc ngủ ngon.” Vi Đào dần buông cô ra, nở một nụ cười thỏa mãn. Sau đó, đi ngang qua cô, ra khỏi nhà.
A…a…yêu nghiệt! Cuối cùng Cố Tịch đã bùng phát!
Đi dạo quanh hồ
Do tối qua bị Vi Đào dọa như vậy nên Cố Tịch mất ngủ, lăn lộn mãi mí mắt mới chịu khép lại. Khi điện thoại di động trên đầu giường reo lên không ngớt, thì cô vẫn đang oán thán ai đó trong giấc mơ. Phiền toái quá, ai mà đáng ghét cứ hát mãi bên tai cô vậy? Khi cô cuối cùng cũng ý thức rằng không phải ai đó hát, mà là di động đang đổ chuông điên cuồng, mới không cam lòng thò đầu ra khỏi chăn, chụp lấy điện thoại, yếu ớt nghe máy, “A lô? Ai thế?”.
Cô không nhìn số, vì mắt vẫn chưa mở, trong điện thoại im lặng một