Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

khi ai ăn xong còn đòi nữa?”. Gia Tuấn bĩu môi, vẻ mặt lưu manh, “Có hả? Có hả?”. Nhìn bộ dạng giang hồ của cậu, Vi Đào quyết định bỏ qua. Cố Tịch thấy vẻ bất lực của anh thì cười thầm, xem ra Vi Đào cũng bó tay với Gia Tuấn.
Ba người vui vẻ ăn cơm, Gia Tuấn cố ý chọn mấy món Cố Tịch thích. Cô ăn rất ngon lành, lại bắt đầu bình luận, nói rằng món nào của W là ngon, đề cử cho Gia Tuấn đi ăn nếu rảnh. Gia Tuấn đồng ý ngay, bảo nhất định phải nhờ Cố Tịch dẫn đi ăn thử.
Gia Tuấn hỏi cô vẻ sùng bái, “Tây Tây, chị nghiên cứu kỹ về món ăn như thế, chắc nấu ăn giỏi lắm hả?”. Thường thì những người thích ăn như vậy, tài bếp núc ắt hẳn rất tuyệt, chẳng hạn Vi Đào. Hóa ra Vi Đào khi học đại học đã thuê nhà trọ, chính lúc đó anh chán những món chiên xào bên ngoài, mới học nấu ăn. Không ngờ anh lại có khả năng bẩm sinh, học một cái là biết, các bạn học đều nói anh nấu nướng rất cừ.
Cố Tịch nuốt miếng trứng xuống, buông thìa ra rồi mỉm cười, “Thật ra… chị không giỏi nấu ăn cho lắm”.
Hả? Hai người kia đều ngớ ra, nhìn cô vô cùng kỳ quặc, sao có thể. Cố Tịch không biết nấu ăn? Gia Tuấn còn khoa trương kêu lên, “Chị biết nhiều món ăn như thế, sao có thể không biết nấu?”.
Cố Tịch thấy Vi Đào cũng nhíu mày nghi ngờ thì xấu hổ chớp mắt, “Ai nói biết ăn thì nhất định phải biết nấu?”. Gia Tuấn bị đánh bại, gục mặt xuống bàn, chịu thua!
Vi Đào hồi phục nhanh hơn, bình tĩnh hỏi, “Thật sự không biết nấu?”.
Cố Tịch bị anh nhìn đến phát ngượng, “… Biết một, hai món ạ”.
Gia Tuấn ngẩng phắt đầu lên, “Món gì?”. Xem như là cũng biết nấu.
Cố Tịch nhìn ánh mắt chăm chú mong chờ của hai người, ho nhẹ một tiếng, “Khoai tây sợi chua cay…”. Hai người khẽ thở phào. Tốt, cô nói tiếp, “Khoai tây xắt mỏng xào…”. Cũng… cũng tốt, hai người nhanh chóng nhìn nhau. “Khoai tây chiên…” Hừm… trong đầu hai người cùng thắc mắc, chậm lại… chậm lại… sao nghe đi nghe lại toàn là khoai tây? Hai người cùng nhìn Cố Tịch.
Cố Tịch mắt cong cong, cười ngây thơ, “Em… em chỉ biết nấu món khoai tây”.
Rầm! Trán Gia Tuấn lại đập xuống bàn, lại gục ngã! Vi Đào dù kiềm chế mấy cũng không nhịn được, vẻ mặt tỏ ra rất bất lực, thế mà cô ấy còn tự nhận là Nhà ẩm thực.
Cố Tịch chỉ có thể cười, “Còn một món canh, là khoai tây hầm nạm bò, ở chợ có bán nạm bò đã nấu chín”. Vi Đào cố kìm nén, gật đầu tỏ ý tán thành, quả thực là có kinh nghiệm. Theo như cô nói, anh có thể tưởng tượng tài bếp núc của cô không chừng có thể làm được cả một bữa tiệc khoai tây.
Vi Đào hít một hơi thật sâu, “Buổi tối em đều ăn bên ngoài à? Không nấu cơm sao?”. Nhà cô chẳng phải có bếp ư? Anh còn tưởng cô nấu ở nhà.
Cố Tịch lắc đầu, “Vâng, trước kia ở với bạn đều do cô ấy nấu, sau đó cô ấy dọn đi, em rất ít khi nấu”. Vi Đào nhớ lại lần đó gặp cô ở cổng tiểu khu, cô xách đồ ngọt bảo đó là bữa trưa.
Gia Tuấn nhìn Cố Tịch vẻ thương cảm, “Tây Tây, chị như vậy thì chỉ có thể ăn ở ngoài, nếu không ngày nào cũng ăn khoai tây thì cũng biến thành khoai tây mất”. Cố Tịch cười, lắc đầu, “Không đâu, chị thích ăn khoai tây nhất, ăn liền bảy ngày cũng không sao”. Vi Đào thở dài thườn thượt, “Cứ ăn ở ngoài thì không vệ sinh đâu”.
Cố Tịch bất lực gật đầu, “Em biết”. Anh biết cô không nấu nướng được, hẳn là rất thất vọng, tiếng thở dài đó như gõ vào tim cô, nặng nề đè ngạt trái tim. Nhưng cô thật sự chỉ biết nấu như thế, ngay cả mẹ cũng nói cái gì khác thì cô đều giỏi, chỉ trừ việc học mãi không nấu ăn được. Hơn nữa chỉ cần cô vào bếp là nhất định sẽ phá tan nát cái bếp, chính xác là một “Sát thủ nhà bếp”.
Gia Tuấn thấy vẻ mặt ủ rũ của Cố Tịch thì vội nắm tay cô an ủi, “Không biết nấu cũng chẳng sao, bây giờ rất nhiều cô gái cũng không biết nấu, cùng lắm thì ra ngoài ăn, đừng buồn”.
Cố Tịch cố nặn ra nụ cười, lén nhìn Vi Đào, anh đã trở lại bình thường, thong thả nói, “Không biết nấu có nghĩa là em có phúc ăn, sẽ tìm được một người chồng biết nấu ăn”.
“Đúng, đúng”, Gia Tuấn phụ họa, “Em cũng sẽ học nấu ăn”.
Cố Tịch đờ ra trước ánh mắt của Vi Đào, nhìn rõ thâm ý biểu đạt trong đáy mắt ấy: Anh biết nấu ăn nên đừng lo! Mặt bỗng nóng bừng, cô nhớ lại lời dì lớn nói với mẹ, “Tuy Tiểu Tịch không biết nấu nhưng không lo chuyện ăn mặc, vì tương lai nó sẽ tìm được một người chồng giỏi bếp núc”.
Gia Tuấn thấy mặt Cố Tịch tự dưng đỏ lên thì tưởng cô xấu hổ, vội đưa nước lại, “Tây Tây, sau này em học rồi sẽ nấu cho chị ăn”. Cố Tịch cắm đầu uống nước, qua ly thủy tinh, cô nhận thấy ánh mắt nóng bỏng của Vi Đào, nhịp tim đập nhanh, tai cũng đỏ cả lên.
Ăn xong, Gia Tuấn đòi tiễn Cố Tịch xuống lầu, Vi Đào lại nhắc cậu vẫn chưa gọi điện về nhà, để anh tiễn là được. Gia Tuấn rất không tình nguyện chào tạm biệt Cố Tịch, hẹn lát nữa gặp trên mạng. Cố Tịch cười nhận lời rồi cùng Vi Đào ra ngoài.
Vào thang máy, mặt Cố Tịch vẫn đỏ hồng, cúi đầu hỏi nhỏ, “Có phải em rất vô dụng không?”. Vi Đào đến gần, nắm tay cô, “Không, anh rất vui vì em không biết nấu nướng”. Cố Tịch lạ lùng ngước lên, vì sao? Vi Đào nhìn cô chăm chú, mãi mới nói, “Anh có thể nấu cho em ăn”. Cố Tịch chỉ thấy