Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341802

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.

hỗ cô.
Tim Cố Tịch bắt đầu nhảy điên cuồng, thoáng có dự cảm không lành, anh… anh muốn làm gì?
Mọi người cũng nhìn Phó tổng Vi một cách kỳ quặc, quan sát anh chậm rãi tiến đến chỗ Cố Tịch và Phương Phi.
Vi Đào đứng trước mặt Cố Tịch, liếc nhìn Phương Phi say gục vào lòng cô, sau cùng nhìn cô. Cố Tịch bỗng cảm nhận được sự trách móc thoáng trong mắt anh, tim thót lên, nhìn tránh sang chỗ khác.
Vi Đào ngước lên nhìn mọi người vẫn đứng bên vệ đường, lớn tiếng nói, “Mọi người về sớm nhé, đi đường an toàn”. Mọi người sực tỉnh, vội vâng dạ rồi bắt đầu di chuyển. Vi Đào cố ý cao giọng hỏi, “Còn có ai tiện đường không?”, nói chưa dứt đã nhìn Cố Tịch. Mặt Cố Tịch thoáng tái rồi xanh, không biết nên nói gì.
Vi Đào nhìn Tiết Khải, “Phiền anh quá, tôi đưa họ về là được rồi”, nói xong kéo Phương Phi lại gần. Cố Tịch bị động tác của anh làm cho loạng choạng, cô nhìn thấy thâm ý trong mắt anh! Tiết Khải thấy vẻ do dự của cô thì thoáng hiểu ra. Cố Tịch ngượng ngùng nói, “Tiết Khải, xin lỗi anh, Phó… tổng Vi thuận đường hơn”. Tiết Khải khựng lại mấy giây rồi nhanh chóng mỉm cười, “Không sao, về sớm nghỉ ngơi nhé. Tạm biệt, anh Vi”. “Tạm biệt.” Vi Đào nhìn Tiết Khải băng qua đường rồi mới nhìn cô, khẽ nói, “Lên xe”, sau đó dìu Phương Phi đi về xe mình. Cố Tịch vội đi nhanh theo sau.
Vi Đào đẩy Phương Phi vào ghế sau rồi ngồi lên ghế lái, thấy Cố Tịch định chui ra phía sau, anh trừng mắt. Cố Tịch lập tức đóng cửa lại, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ.
Vi Đào nhìn cô rồi đột ngột cúi xuống, thắt dây an toàn cho cô. Cố Tịch giật bắn mình, nép sát ra phía sau trước cử chỉ bất ngờ đó. Anh… biểu cảm kìm nén cơn giận trên mặt anh thực sự đáng sợ quá. Vi Đào chỉ nhìn cô mấy giây rồi ngồi ngay ngắn lại, khởi động xe, từ từ rời đi.
Trên đường, anh cứ sầm sắc mặt. Cố Tịch không dám thở mạnh, thỉnh thoảng lén nhìn anh, cuối cùng không chịu nổi không khí căng thẳng này nữa, cô lên tiếng, “Anh… về rồi à”. Vi Đào nhìn cô, không nói.
Cố Tịch nuốt nước bọt, “Tiết Khải… là do em gọi tới”, nói nửa chừng, lén nhìn gương mặt thờ ơ của anh, cô cúi xuống nói tiếp, “Phương Phi cứ đòi gọi anh ấy tới, nên… nên…”.
Vi Đào nhìn Phương Phi đang nằm phía sau ngủ say sưa qua gương chiếu hậu, cuối cùng lên tiếng, giọng bình thản, “Em phải chuẩn bị trước đi”. Cố Tịch nghi ngại nhìn anh, “Chuẩn bị gì cơ?”. Vi Đào nhướng môi, chậm rãi nói, “Lúc nãy, anh thắt dây an toàn cho em, bọn họ đã thấy cả rồi”.

Cố Tịch phát điên lên, máu cũng như chiếc xe mất kiểm soát, đổ dồn lên đầu, thế… thế chẳng phải là họ đã biết hết rồi? Ôi, cô đừng hòng sống nữa!






Thừa nhận
Vi Đào và Cố Tịch cùng đưa Phương Phi về nhà, ông Phương thấy còn gái uống say khướt thì khó mà không có chút quở trách, nhưng thấy Cố Tịch đưa về thì lại yên lòng hơn. Hai người rời khỏi nhà họ Phương rồi lái xe về.
Cố Tịch thất thần trước câu nói của Vi Đào, trên đường về cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Vi Đào cũng chỉ im lặng.
Anh đưa cô lên lầu, Cố Tịch vẫn đang băn khoăn không biết sau khi bị lộ, sẽ phải đối mặt với đồng nghiệp thế nào, đặc biệt là Phi Phi, cô nàng nhất định sẽ mắng cô là chẳng biết điều. Cô đờ đẫn lên lầu, suýt thì vấp ngã, may có Vi Đào nhanh mắt nhanh tay đỡ kịp, sau đó anh cứ thế ôm cô vào nhà.
Cố Tịch thấy anh trầm tư không nói thì trong lòng càng thấp thỏm không yên, rót một ly nước cho anh. Từ vẻ ngoài phong trần bụi bặm có thể thấy anh chưa về nhà mà đến thẳng nơi vui chơi của họ. Tuy không rõ tại sao anh biết họ đi hát ở Công Quán, nhưng thấy anh bỗng dưng xuất hiện, cô vẫn giật bắn mình.
Mọi người vừa thấy cửa văn phòng Vi Đào đóng lại là lập tức bao vây Cố Tịch, mỗi người một câu bắt đầu tấn công dồn dập, truy hỏi họ có phải đang yêu nhau không, bắt đầu từ bao giờ? Cố Tịch hoàn toàn không chống đỡ nổi, chỉ có thể thừa nhận mối quan hệ của cả hai. Phương Phi đến, vào văn phòng thì thấy Cố Tịch bị bao vây đến mức nước chảy cũng không lọt, ngạc nhiên kêu lên, đẩy dạt mọi người ra, “Sao vậy, sao vậy?”. Cố Tịch thấy bạn thì rất áy náy, cô nàng vẫn chưa biết.
Các đồng nghiệp cười khẽ, vỗ vai Phương Phi, “Phương Phi, cậu và Cố Tịch thân như thế, sao cả cậu cũng không biết?”. Mọi người đều nhớ chuyện hôm qua Phương Phi còn đòi gọi anh Tiết đẹp trai tới, nào ngờ chân mệnh thiên tử lại là Vi Đào.
Phương Phi kinh ngạc nhìn Cố Tịch, “Biết cái gì?”. Lẽ nào hôm qua cô say rồi đã bỏ lỡ chuyện gì hay ho? Mọi người nhao nhao kể lại tối qua Vi Đào đã đưa họ về thế nào, rồi trước mặt mọi người đã hôn Cố Tịch dịu dàng ra sao.
Hả? Hả?
Phương Phi và Cố Tịch đều sửng sốt kêu lên, Phương Phi ngạc nhiên vì Cố Tịch và Phó tổng Vi. Cố Tịch thì vì họ nói đến nụ hôn, họ thấy anh hôn cô bao giờ? Không có, tuyệt đối không, cô vội lắc đầu phủ nhận.
Mọi người càng cười kỳ dị hơn, “Bọn này thấy hết rồi”. Cố Tịch từ từ khựng lại, nhớ rằng Vi Đào đã thắt dây an toàn cho mình, nửa trên cúi xuống chặn trước người cô, từ góc độ của họ thì, quả thực… quả thực giống như anh đang hôn cô.


Polly po-cket