Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
nh cho dù cô không ngừng đuổi theo cũng vẫn cảm thấy hơi cố sức, anh nghĩ rất xa, cũng đã sớm hoạch định cho cả hai. Nhưng trong lòng cô vẫn còn chút lo lắng, rơi vào lưới tình nhanh như thế đã có nghĩa là nông nổi, bồng bột, bây giờ lại nhanh chóng bàn chuyện kết hôn, thật sự không có vấn đề gì chứ? “Em… em còn muốn yêu nhiều hơn.” Có phải đó là lời từ chối khéo? Cô thấp thỏm nhìn anh.
Vi Đào siết chặt tay, dừng lại, quay người nhìn cô. Cố Tịch nhìn anh, đón nhận vẻ sâu xa trong mắt anh, tim cứ đập thình thịch, anh không đồng ý ư? Anh nói, “Yêu thì lúc nào cũng có mà”. Cô nhìn đôi mắt ấy, bỗng ngưỡng mộ mình đã có thể đọc hiểu ý tứ trong mắt anh, anh ám chỉ sau khi cưới nhau cũng vẫn có thể tiếp tục yêu đương? Cô không nói, chỉ nhìn anh.
Vi Đào nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, ngón tay ve vuốt má cô, “Tịch Tịch, anh muốn ở bên em”. Cố Tịch hơi run, cơ thể bị ánh mắt dịu dàng của anh khóa chặt, đôi môi hé mở muốn nói gì nhưng lại không thốt ra lời. Anh… anh đã quyết định rồi sao? Nhưng vì sao trong lòng cô lại có chút hụt hẫng, lẽ nào lời cầu hôn của anh chỉ vẻn vẹn một câu đó thôi?
Ngón cái của Vi Đào chà xát khóe môi cô, giọng trầm ấm, “Anh rất muốn ngang ngược yêu cầu em, đừng hát tình ca cho người khác nghe trên đài, đừng mỉm cười dịu dàng với gã đàn ông khác, đừng để anh thấp thỏm không yên. Anh biết em là người độc lập, em có sở thích, có niềm vui riêng, nhưng em có thể nào cho anh chút đặc quyền, để anh chăm sóc em?”. Nói xong, khi cô còn đang thẫn thờ, anh đã móc trong túi ra một chiếc hộp nhung đỏ. Tim cô đập loạn, bất giác định lùi ra sau, nhưng tay đã bị anh nắm chặt. Anh mở chiếc hộp ra trước mặt cô, ánh sáng chói mắt chiếu tỏa, rực rỡ. Cô đờ đẫn nghe tim đập như sấm dội, ngay cả cái này anh cũng chuẩn bị sẵn rồi!
Vi Đào nhìn vẻ bàng hoàng của cô, mỉm cười đóng hộp lại, nhét vào tay cô, “Đừng vội trả lời, cứ suy nghĩ đi”. Thực ra khi đến Đại Liên anh đã tính trước, cùng ở một khách sạn với cô, sắp xếp cho bố mẹ và cô gặp nhau, thậm chí cả nhẫn cũng lén lút đặt làm theo kích cỡ tay cô. Chỉ duy một thứ không lường trước được là sự tiếp xúc đột ngột thân mật nhất với cô, đó hoàn toàn do anh không kìm lòng được. Nhưng cơn hoan lạc tối qua lại khiến anh càng chắc chắn về kế hoạch hơn, anh muốn ở cạnh cô, bất cứ lúc nào.
Nhưng tối đó anh không cho cô thời gian suy nghĩ. Anh mang thẳng đồ đạc sang phòng cô, rất đường hoàng ôm cô ngủ. Khi có được đối phương ở mức độ cao hơn, cô nghe thấy anh lầm bầm rời rạc bên tai, càng xúc động mạnh mẽ. Anh nói, “Cho em hạnh phúc, là hạnh phúc lớn nhất của anh”.
Phim ma
Hôm sau, Cố Tịch cùng bố mẹ Vi Đào đi thăm thú đây đó. Bố mẹ anh càng biết rõ hơn sự nhiệt tình và cởi mở của cô, tuy cô cũng lần đầu đến Đại Liên, nhưng lại rất chu đáo chăm sóc cho hai ông bà. Vi Đào chỉ học nửa buổi, buổi chiều gia nhập đoàn du lịch Vi Đào làm hướng dẫn viên, nắm tay Cố Tịch đi phía trước, hai ông bà khoác tay nhau theo sau.
Trong mắt người ngoài, bọn họ thật giống một gia đình bốn người đang đi du ngoạn. Lúc nhờ du khách chụp ảnh, những người đó cứ xuýt xoa khen gia đình họ hạnh phúc. Cố Tịch khó mà không đỏ mặt, Vi Đào lại vui vẻ nhận lời khen, ôm cô cười đắc ý.
Cố Tịch thấy bộ dạng đắc ý của anh thì bắt đầu ngứa ngáy, tại sao mình cứ phải lép vế anh thế nhỉ? Lẽ nào anh không có nhược điểm? Cố Tịch thầm nghĩ, nếu cưới rồi mà anh vẫn như thế, chẳng phải cô sẽ không có ngày vùng lên hay sao? Không được, cô lỗ to rồi! Cố Tịch đảo mắt, liếc thấy anh nửa cười nửa không thì trong đầu lóe lên tia sáng. Đúng, sao cô lại quên còn có một nhân vật quan trọng nữa chứ!
Cố Tịch cố nén niềm vui, chầm chậm đi dạo cùng Vi Đào. Đến một nơi, cô nói cả nhà đều mệt rồi, tìm chỗ nào ngồi xuống nghỉ ngơi. Bốn người ngồi trên hai băng ghế dài, Cố Tịch nhờ Vi Đào mua nước uống. Bố Vi Đào lúc đó cũng muốn đi vệ sinh, nên Vi Đào cùng ông đi tìm nhà vệ sinh trước, rồi mua nước uống sau.
Mẹ Vi Đào cũng thấy họ tới, nở nụ cười rồi dịu dàng nói, “Nhưng Tiểu Tịch à, Vi Đào không thích xem phim kinh dị, con phải nhớ nhé”. Cố Tịch ngớ người, nhanh chóng quay sang nhìn bà, “Sao thế ạ?”. Người bình tĩnh như anh lại không dám xem phim ma? Không lẽ sự cứng cỏi mạnh mẽ của anh là giả vờ, thực ra rất nhát gan?
“Không biết. Nhưng Tiểu Tịch có lẽ cũng không thích xem phim kinh dị đâu nhỉ?” Bà vỗ vỗ tay cô, cười an ủi.
Vi Đào và bố đến gần, Cố Tịch nhanh chóng nở nụ cười, đón lấy nước từ tay Vi Đào, đưa cho mẹ anh một chai, sau đó cô uống một chai. Anh nhìn cô dịu dàng, “Đang nói gì đó?”. Cố Tịch cười, “Nói chuyện anh lúc nhỏ”. Vi Đào nhướng mắt, “Sao? Muốn biết tật xấu của anh à, nhưng anh tốt hơn em nhiều”. Cố Tịch nhăn mũi, thật quá tự phụ!
Nghỉ ngơi một lúc rồi mọi người tiếp tục đi dạo.
Cố Tịch cười thầm, hóa ra Vi Đào nhát gan như vậy, ngay cả phim kinh dị cũng không dám xem. Hừ, coi anh còn dám bắt nạt em không, sau này còn thế thì em sẽ giả ma nhát anh. Cố Tịch càng nghĩ càng khoái, không kìm được cười