Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
này? Thật kỳ lạ.
“Lát nữa em sẽ biết”, anh buông tay cô, ngồi dựa vào ghế, ánh mắt sâu xa khó đoán. Cố Tịch nhíu mày, anh lại chơi trò này, thôi, dù sao đều là bạn bè, quen những người ấy cũng là chuyện tốt. Cố Tịch vừa uống nước vừa quan sát xung quanh, nếu W cũng có nhà hàng thế này thì tốt quá.
Hai người vừa ăn vừa chuyện trò, Cố Tịch hỏi Vi Đào học thế nào? Anh kể nội dung chương trình, Cố Tịch nghe anh hài hước kể, ánh mắt có phần mê đắm.
Hai người đang trò chuyện rôm rả thì không biết từ khi nào, bỗng có một cặp vợ chồng trung niên bước tới, mỉm cười gọi tên Vi Đào. Vi Đào cười, đứng lên. Cố Tịch nghĩ họ chắc là khách mà anh mời tối nay, lễ phép đứng lên theo, chuẩn bị chào hỏi.
Vi Đào lên tiếng, giọng trầm ấm, “Cuối cùng đã đến”. Sau đó quay sang nhìn Cố Tịch, “Tịch Tịch, đây là bố mẹ anh. Bố, mẹ, cô ấy chính là Cố Tịch, bạn gái con”.
Cố Tịch nghe tim mình đập “thịch” một tiếng. Vi Đào đã nhiều lần nói sẽ dẫn cô đi gặp bố mẹ, nhưng cô từ chối không muốn gặp sớm. Ai mà ngờ trong hoàn cảnh và tình huống này lại gặp họ. Cô thầm khóc trong lòng, anh làm ơn để cô chuẩn bị tâm lý trước có được không? Đến giờ phút này, cô cuối cùng đã hiểu rõ, chuyến đi Đại Liên này, hoàn toàn là chuyện mà ai đó đã dự tính từ rất lâu rồi.
Cầu hôn
Cố Tịch dù ngại ngùng mấy cũng phải nhanh chóng trấn tĩnh lại, nở nụ cười tươi với bố mẹ Vi Đào, lễ phép chào hỏi, “Chào bác trai, bác gái ạ”. Hai ông bà mỉm cười ngồi xuống, hiền từ quan sát cô.
Vi Đào tỏ ra bình tĩnh, rót trà cho bố mẹ, sau đó gọi phục vụ tới để hai người chọn món. Trong quá trình bố mẹ anh chọn, Cố Tịch và Vi Đào đã trao nhau ánh mắt trong vài giây.
“Sao anh không nói em biết bố mẹ tới?”
“Niềm vui bất ngờ, hay đó chứ?”
Mẹ Vi Đào thân thiết nắm tay Cố Tịch, “Tiểu Tịch, con trai bác có hơi thâm trầm, con đừng chê nó lạnh lùng.” Cố Tịch nhìn anh, nở nụ cười càng tươi, “Dạ không đâu”. Mẹ anh vỗ tay cô, “Tính cách phóng khoáng như con thì càng hợp với nó, nếu không bác thật lo nó lặng lẽ quá sẽ thành bệnh”. Vi Đào nhíu mày, con mà thế à? Cố Tịch cười thầm, anh có lặng lẽ đâu, anh rõ ràng là tỏ ra lạnh lùng thâm trầm, nhưng bụng dạ thì xấu xa gian xảo.
Mẹ Vi Đào nhìn họ đang trao nhau ánh mắt, khóe môi nhướng lên, “Vi Đào nói con rất quan tâm đến người khác, bác còn có chút không tin, nhưng chuyện trò nãy giờ, bác tin rồi. Tính con rất tốt, hơn nữa rất kiên nhẫn, bây giờ hiếm cô gái nào chịu lắng nghe như con.” Cố Tịch nghe mẹ anh khen thì mặt ửng hồng, cô nào tốt như vậy, chỉ là thói quen thôi. Vi Đào cười tủm tỉm, “Cô ấy mà có hứng thì nói còn nhiều hơn chúng ta”. Cố Tịch càng đỏ mặt, không biết nên nói gì. Mẹ anh nắm tay chồng, cười dịu dàng với con trai, “Chỉ cần con chịu lắng nghe thì con bé nói nhiều mấy cũng có sao đâu?”. Lễ Tình Nhân, những lời ngọt ngào càng nói nhiều thì càng tốt, nhưng người thật sự yêu bạn thì sẽ dịu dàng nhỏ nhẹ khi bạn mệt mỏi, khi bạn muộn phiền thì động viên an ủi, khi bạn thành công sẽ mỉm cười khen ngợi, người như vậy còn chưa đủ tốt hay sao?
Vi Đào nhìn Cố Tịch, tình ý dạt dào, đúng, cô là người như thế. Mỗi khi anh làm việc mệt mỏi, khao khát nhất chính là giọng nói dịu dàng của cô, mong cô có thể an ủi anh như khi an ủi thính giả nghe đài. Mỗi khi anh cô đơn, lúc nào cũng nhớ đến ánh mắt ấm áp của cô, đối với người mình quan tâm, cô luôn nhìn họ bằng ánh mắt ấm áp, sự quan tâm đó là từ đáy lòng, khiến người được quan tâm cảm nhận được hơi ấm thật sự. Thậm chí khi anh cố ý đùa giỡn, nhìn cô thẹn quá hóa giận, cô cũng chỉ bực bội cắn môi, chịu đựng chứ không giận dữ nổi cáu.
Tính tốt của Cố Tịch là do sự thấu hiểu của cô, cho dù là với ai, cô cũng đều nhẫn nại. Tuy cô nói nhiều, nhưng người nào cũng muốn nghe cô nói, không chỉ không cảm thấy phiền phức mà ngược lại còn thấy cô thú vị. Hơn nữa lời lẽ cô nói thường có lý, khiến người ta tin tưởng. Vi Đào từng nghe đồng nghiệp nói chuyện về cô, bảo cô thích giúp đỡ người khác, cho dù là người mới hay đồng nghiệp cũ, chỉ cần là những gì cô biết thì đều sẵn sàng tương trợ. Nên rất nhiều đồng nghiệp đến phòng Kế hoạch dù không tìm cô nhưng lại thường hỏi cô trước, cô chưa từng cho là phiền phức, sẽ lập tức nói với họ vấn đề này nên tìm ai. Thậm chí cả bác La làm điện trong công ty cũng nói Cố Tịch rất tốt, thích hợp làm cô giáo, vì cô luôn không ngại chia sẻ kiến thức và sở thích của mình. Bác La từng nhờ cô dạy thêm cho đứa con trai lên cấp ba, đứa con trai xưa nay vốn không mấy thân với bác sau việc đó cũng khen cô giáo này rất nhẫn nại, còn tốt hơn thầy cô của nó.
Sau lần gặp đầu tiên đầy ngượng ngập với cô, anh rất tò mò về cô gái được mọi người đánh giá cao này, tại sao mỗi lần đối diện với anh đều luống cuống tay chân như thế? Càng tò mò càng quan tâm, thấy cô mỉm cười bình thản trước mặt đồng nghiệp, anh cười, hóa ra cô chỉ hoảng loạn trước mặt anh thôi.
Vô tình biết được cô là Tây Cố mà Gia Tuấn nói, sự tò mò của anh càng tăng, cô gái này hóa ra lại có giọng