Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
thành tiếng. Vi Đào liếc nhìn cô, tự nhiên cười một mình? Cố Tịch vội nín cười.
Do bố mẹ Vi Đào ngày mai về nên họ cùng đi mua đặc sản Đại Liên. Buối tối ăn cơm xong, họ đưa hai ông bà lại khách sạn rồi quay về chỗ của mình.
Hai người tắm rửa xong rồi ai nấy tự lên mạng bằng laptop riêng. Một lát sau Cố Tịch bảo chán, đề nghị xem phim. Vi Đào đọc email xong cũng đang rảnh rỗi nên đồng ý.
Vi Đào dựa vào đầu giường, đợi Cố Tịch chọn phim. Cô vừa mở web phim, vừa hỏi anh thích xem cái gì? Vi Đào nói tùy cô. Cố Tịch mỉm cười, bảo thực ra cô thích nhất là nghe kể chuyện ma, xem phim kinh dị, cứ đến giờ phút căng thẳng là lại thấy đặc biệt kích thích. Vi Đào khựng lại không nói gì, Cố Tịch quay ra cười với anh, “Thích xem không?”. Vi Đào nhướng môi, “Được”.
Cố Tịch chọn bộ phim ma kinh điển, A Wicked Ghost, sau đó hai người cùng dựa vào đầu giường xem. Vi Đào ôm cô, vẻ mặt bình tĩnh, Cố Tịch nhìn anh mà cười thầm, xem ra anh thật sự sợ phim kinh dị. Cố Tịch ôm anh, vui vẻ nhớ lại cô thường một mình xem phim ma, ăn đồ ăn vặt lúc nửa đêm, cảm thấy rất đã. Có lần buổi chiều, có bạn tới gõ cửa phòng cô, vừa vào đã thấy tối đen như mực, lạ lùng hỏi tại sao lại kéo rèm cửa. Cô cười giải thích là đang xem phim kinh dị, để tăng không khí nên cố ý kéo rèm, bạn cô nghe thế thì rùng mình, nhanh chóng bỏ đi. Cố Tịch dựa vào lòng anh, mỉm cười, bây giờ có anh cùng xem, cô càng cảm thấy không có gì đáng sợ. Vi Đào chỉ ôm cô, cười lạnh lẽo.
Bộ phim chậm rãi chiếu, nghe âm nhạc có phần rùng rợn, sự căng thẳng bắt đầu lan tỏa. Cố Tịch dựa vào Vi Đào, nhìn màn hình chăm chú. Vi Đào không nói gì, chỉ có điều cánh tay ôm cô càng lúc càng siết chặt. Cố Tịch thầm nghĩ, cuối cùng anh cũng có điểm yếu rồi chứ gì? Ha ha, tốt nhất là anh sợ tới nỗi nhào vào lòng em, em có thể xoa dịu anh.
Xem được gần một phần ba thì Vi Đào như có vẻ lơ đãng. Môi áp lên mặt cô, bắt đầu hành động. Cố Tịch đang hào hứng với bộ phim, đẩy đầu anh ra, tiếp tục xem. Anh không buông tha, thỉnh thoảng lại thở vào tai cô; tay anh cũng ngứa ngáy, ban đầu chỉ vuốt ve lưng cô qua làn áo, về sau luồn tay luôn vào áo cô, khiêu khích cảm xúc. Cố Tịch đang xem bỗng thấy có gì là lạ, tay anh sao càng lúc càng trêu chọc, còn luồn cả vào áo lót của cô? Ối, Cố Tịch run bắn lên, nuốt nước bọt, cuối cùng cô không thể xem được nữa, quay sang lườm anh.
“Phim đang hay kìa”, hơi thở cô bắt đầu dồn dập, cơ thể bị anh trêu chọc nên nóng rực.
Vi Đào “ừm” khẽ, “Xem em hay hơn”, vừa nói vừa kéo áo pull của cô xuống, để lộ vai phải, anh cúi xuống bắt đầu gặm nhấm. Cố Tịch ôm đầu anh, nói đứt quãng: “Mau xem, sắp cao trào rồi!”. Cô thấy cảnh kinh hoàng nhất trong phim sắp chiếu thì vội đẩy anh ra để xem.
Vi Đào lật người, đè cô xuống, “Anh muốn thấy em cao trào!”. Ối ối, kích thích quá! Cố Tịch chỉ thấy máu dồn ngược lên, cơ thể nóng bỏng rồi đỏ ửng. Còn chưa đợi cô cự tuyệt thì anh đã tấn công dồn dập, dùng cách nguyên thủy nhất để cô nhanh chóng choáng váng, mê muội.
Bên tai văng vẳng tiếng nhạc kinh dị, cơ thể lại được dẫn xuống miền hoan lạc cực độ, tiếng gầm nho nhỏ của anh cùng tiếng rên rỉ gợi cảm của cô hòa lẫn tiếng nhạc rùng rợn tạo thành một không khí cổ quái trong phòng. Đêm đó cô không biết phim đã chiếu hết từ lúc nào. Vì đến khi anh bế cô vào tắm rồi ôm ra giường nằm, cô đã mệt đến độ chỉ muốn nhắm mắt ngủ, bộ phim kia bị cô quên sạch tự bao giờ, chỉ mơ mơ màng màng nghe anh nói cái gì mà… hóa ra nghe nhạc phim kinh dị lại khiến anh sảng khoái đến vậy.
Hôm sau, khi tỉnh dậy, Cố Tịch lại phát hiện mình bị chơi xỏ. Anh căn bản không phải vội vàng gấp gáp gì, chẳng qua là muốn xua đi cảm xúc sợ hãi khi xem phim kinh dị, nên mới cố ý lao vào cô. Cố Tịch càng nghĩ càng tức, hiếm khi có cơ hội để chỉnh anh mà tại sao cuối cùng người xui xẻo lại là cô chứ?
Nhẫn
Những hành trình vui vẻ lúc nào cũng ngắn ngủi, khóa học của Vi Đào đã kết thúc. Ngày cuối cùng, anh dẫn cô đến mấy điểm du lịch, chụp rất nhiều ảnh, đến khi chạng vạng mới về khách sạn.
Vi Đào tắm xong bước ra thấy Cố Tịch nằm bò trên giường, tay ôm một cái gối, còn mặt thì vùi vào cái gối khác. Anh bước đến, xoa mái tóc chưa khô của cô, lấy máy ra sấy tóc cho cô. Cố Tịch nằm nghiêng, vừa hưởng thụ một cách hạnh phúc vừa nhàn nhã trò chuyện với anh. Anh xõa tóc cô ra để cô từ từ thả lỏng người.
Sấy tóc xong, anh vuốt ve lưng cô, khẽ hỏi, “Có phải mệt lắm không?”. Cố Tịch gật đầu, hóa ra đi bộ cũng khiến người ta đau nhức toàn thân. Sức lực của ngón tay anh rất vừa phải, cơn đau nhức dần dần giảm bớt. Anh mát-xa xong phần lưng lại chuyển qua bắp chân, từ dưới lên trên, véo nhẹ từng phần, cơ thể cô khẽ run lên. Cô nhắm mắt mỉm cười, ý thức từ từ biến mất, thoải mái đến nỗi chỉ muốn ngủ một giấc.
Anh nhấc tay cô lên nhẹ nhàng xoa bóp, luân phiên từng tay như thế một lúc, bỗng động tác anh ngừng lại. Cố Tịch từ từ mở mắt ra, sao vậy? Chỉ thấy Vi Đào đang xoa xoa ngón tay cô bên cánh tay trái, cô hỏi, “Gì v