Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
hỏi, “Anh thật sự muốn em tranh tuyển chứ?”.
“Ừ, anh mong em có thể sánh vai với anh.” Vi Đào nắm chặt tay cô. Anh biết cô không có tham vọng, nhưng từ trong thâm tâm vẫn muốn cô có cơ hội lên vị trí cao hơn. Như thế cũng có thể bịt miệng mẹ, hôm đó lúc mẹ giận quá đã nói Cố Tịch chỉ là nhân viên quèn, không xứng với anh mà còn lắm đòi hỏi. Anh không muốn cô tủi thân, nên cô cũng phải giỏi giang hơn.
Cố Tịch nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, mãi sau cũng gật đầu, cô sẽ đi. Cô nhìn thấy vẻ kiên định trong ánh mắt ấy, tuy không hiểu rõ hết nhưng trực giác mách bảo, anh đang lo lắng một vài chuyện nào đó, cho dù anh cố gắng không để cô phát hiện nhưng cô vẫn cảm nhận được.
Hôm sau Cố Tịch cũng ghi danh, Phương Phi thấy cô quay ngoắt một trăm tám mươi độ thì rất thắc mắc. Cố Tịch cười nói, con người phải cố gắng, phải thử thách chính bản thân mình. Phương Phi cười, ôm cô kéo đến nơi đăng ký. Hai người cùng đến trung tâm đăng ký, sau đó chuẩn bị báo cáo để tranh tuyển.
Cố Tịch và Phương Phi đều dự tuyển làm trưởng phòng kế hoạch. Nhưng ở phần khu vực, Cố Tịch chỉ chọn thành phố W, còn Phương Phi thì tùy ý, cô chấp nhận đi tỉnh khác.
Vi Đào đưa bản báo cáo dự tuyển trước kia của anh cho Cố Tịch tham khảo, đồng thời giúp cô hoàn thành báo cáo, còn nhắc cô lúc phỏng vấn phải chú ý những gì. Cố Tịch thấy Vi Đào rất nghiêm túc thì cảm động lắm, cô cũng phải nghiêm túc thực hiện.
Giai đoạn đầu của cuộc tranh tuyển là vòng thi viết, tiến hành thi về kế hoạch kinh doanh và phương thức chấp hành. Kết quả là Lương Thịnh chỉ có Cố Tịch và Phương Phi qua được, cũng nhờ Vi Đào đã cung cấp cho họ kế hoạch thúc đẩy kinh doanh mới nhất của tổng bộ.
Nhìn thấy thành tích được gửi vào email, toàn tập đoàn tổng cộng có ba mươi tư nhân viên qua được giai đoạn một. Giai đoạn hai chính là, thứ Tư tuần sau đến tổng bộ làm báo cáo dự tuyển và phỏng vấn. Mã Sở Vân nghe nói Lương Thịnh có hai người qua được vòng đầu thì rất mừng. Nhưng vui thì vui, tranh tuyển dù sao cũng là chuyện cá nhân của nhân viên. Ông ta chỉ cho hai người xin nghỉ phép, hơn nữa chi phí đi về cũng phải tự móc hầu bao.
Cố Tịch thì không sao, Vi Đào đã chuẩn bị hết cho cô. Nhưng Phương Phi ấm ức lắm, bảo Lương Thịnh thật hẹp hòi, chi phí không cho thì thôi, tại sao còn quy định phải xin nghỉ phép, chỉ có thể nhận lương cơ bản. Cố Tịch an ủi, đợi thi thành công rồi thì không thèm nhìn Lương Thịnh nữa.
Cuối tuần, Lưu Chính Cương, anh của Vi Đào bỗng gọi điện cho anh, nói công ty bố mẹ gần đây gặp phiền phức, bảo anh gọi về hỏi thăm. Vi Đào vội gọi điện về nhà, mẹ anh nghe máy. Nhắc đến chuyện đó là bà thở dài thườn thượt, bảo gần đây không biết sao mà chuyện gì cũng trắc trở. Đầu tiên là chuyện cưới hỏi của anh bị trì hoãn khiến họ hàng xầm xì bàn tán sau lưng, kế đó là hợp đồng mới nhất giữa công ty và Chính phủ lại gặp trở ngại, không ký kết được, khoản tiền vay ngân hàng cũng không được thông qua… Thật phiền muộn, nói mãi rồi lại vòng tới chuyện nhà họ Cố. Lại nói nếu nhà họ Cố mê tín, bà cũng muốn mê tín, không biết có phải là nhà họ Cố và nhà họ Vi không hợp nhau, cứ nhắc đến kết hôn là bao nhiêu chuyện xảy ra không? Xem chừng lần này tốt nhất đừng cưới nữa.
Vi Đào biết mẹ đang tức tối. Công ty là cơ nghiệp do bố mẹ vất vả tạo dựng, bấy lâu nay đều do mẹ anh là trụ cột. Nên công ty xảy ra chuyện, bà chắc chắn sẽ rất bối rối bực bội. Nhưng tự dưng lại giận lây tới Cố Tịch, anh thấy không thoải mái. Vi Đào kìm nén nỗi bực bội trong lòng, khuyên mẹ vài câu rồi cúp máy. Suy nghĩ của bố mẹ lúc nào cũng khác biệt với con cái.
Anh phiền muộn ra ban công hút thuốc, suy nghĩ một lúc, liền gọi điện cho anh trai, bàn bạc nên làm sao giúp bố mẹ vượt qua cửa ải này. Lưu Chính Cương nói sẽ tìm người đi hỏi thăm, bây giờ quan trọng là hạng mục hợp tác với Chính phủ, chí ít phải biết vấn đề nằm ở đâu. Lưu Chính Cương cuối cùng hỏi tới Cố Tịch, anh ta nhìn thấy trong danh sách tranh tuyển có tên cô. Vi Đào nói phải, Cố Tịch tuần sau đến tổng bộ dự thi, nhờ anh trai quan tâm. Lưu Chính Cương trầm tư một lúc, hỏi có cần đưa Cố Tịch về nhà không? Vi Đào cũng suy ngẫm rồi nói lần sau anh sẽ đích thân dẫn cô về gặp bố mẹ.
Vi Đào không muốn cô gặp bố mẹ một mình lúc này, hơn nữa những lời mẹ vừa nói, anh cũng cảm thấy bất an. Hy vọng công ty họ nhanh chóng vượt qua khó khăn, như thế mẹ sẽ không giận lây Cố Tịch nữa.
Cuối cùng anh gọi điện cho Cố Tịch, hỏi cô báo cáo chuẩn bị tới đâu rồi, nghe cô thấp thỏm, nghĩ đến cô đang nhăn nhó mặt mày, anh cười thầm. Anh trầm giọng an ủi, tin rằng cô chắc chắn sẽ tranh tuyển thành công. Cố Tịch có lẽ cũng nghe ra nỗi buồn trong giọng anh nên dịu dàng kể những chuyện vui để chọc anh cười. Vi Đào yên lặng lắng nghe, thích nhất là nghe giọng nói ngọt ngào của cô kể những chuyện vui, dường như mọi phiền não sẽ tan biến hết trong tiếng nói ấy. Càng lúc anh càng yêu thương, quyến luyến cô, cho dù chỉ là hỏi thăm thôi, cũng sẽ thấy rất khác biệt, dù thế nào anh cũng không buông cô ra.