Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
h rời ra nhưng Vi Đào đã ôm chặt, “suỵt” một tiếng, đặt ngón tay lên môi cô, ánh mắt ra hiệu đừng đánh thức bố mẹ.
Cố Tịch không giãy dụa nữa nhưng vẫn nhỏ giọng phản ứng, “Lời dì nói anh quên rồi sao?”.
Vi Đào cười tao nhã: “Dì không nói là không thể ôm em mà?”.
Nghe dì nói không thể ngủ chung giường với cô, trong lòng anh suýt thì gầm thét, nhưng tố chất tâm lý tốt đẹp đã khiến anh giữ được vẻ bình tĩnh. Anh mỉm cười hỏi lý do, dì nói vì vận xui của anh có liên quan đến phụ nữ, phụ nữ sẽ trở thành hòn đá cản đường trong công việc của anh. Hơn nữa thầy cô nói, nếu anh không “cai” nữ sắc thì sẽ liên lụy đến cả người đó, chính là Cố Tịch. Vi Đào nghe sẽ có hại cho cô thì không nói gì mà nhận lời ngay.
Trong lòng anh cũng rất buồn bực, phải làm sao để kiềm chế khi ở bên Cố Tịch đây? Có những thứ, nếu chưa từng thử thì mức độ khao khát có thể sẽ không mãnh liệt tới vậy, nhưng một khi đã nếm qua sự tuyệt diệu của nó thì giống như nghiện thuốc, làm sao nói cai là cai ngay được? Nhìn đôi môi đỏ của cô hơi cong lên, phần cổ nhẵn mịn, eo lưng mềm mại, anh rất muốn ôm trong lòng mà thưởng thức. Cho dù chỉ ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô, là anh đã muốn cắn lấy tai cô, vành tai mềm mại ấy lần nào cũng khiêu khích anh. Yêu một người là trong lòng lúc nào cũng có người đó, mỗi một tiểu tiết lãng mạn ấm áp đều sẽ vô thức xuất hiện trong đầu, anh muốn có mọi thứ của cô.
Nhưng đồng thời nội tâm lại giằng co, chỉ cần nghĩ đến sự an nguy của Cố Tịch là mọi do dự trong anh đều bị đè nén. Anh cần cô không chỉ là hiện tại, cũng không phải một, hai năm, anh cần cô cả đời. Chỉ cần nghĩ đến tương lai, ngày nào cũng có thể ngọt ngào hôn cô tỉnh dậy, là cảm giác hạnh phúc lại ngập tràn giống như sắp phá tung trái tim, anh nguyện đợi đến ngày đó.
Cố Tịch chẳng thể hiểu được những cảm xúc phức tạp trong lòng Vi Đào, chỉ bị chọc giận bởi giọng điệu đùa bỡn của anh. Cô đẩy nhẹ anh ra rồi dùng cánh tay chặn giữa hai người, “Dù sao thì cũng không được!”. Dì nói nghiêm túc như vậy, sao anh có thể xem như trò chơi thế chứ? Lúc ấy đã đồng ý rồi, giờ sau lưng lại thế này, không được, phải làm theo lời dì dặn!
“Tịch Tịch, cho anh ôm một chút, một chút thôi”, Vi Đào trầm giọng, từ từ ôm cô vào lòng, cánh tay cô cuối cùng không thể chống cự nổi sức mạnh của vòng tay anh, cô rơi vào lòng anh.
Vùi sâu trong lòng anh, bị mùi hương của anh bủa vậy, hơi ấm từ ngón tay truyền đến tứ chi, nhớ quá vòng tay này! Cố Tịch thầm mắng mình kém cỏi, thì thào hỏi, “Hôm nay dì đã nói gì với anh?”. Cô cứ tò mò rốt cuộc anh sẽ gặp vận rủi thế nào, cô có thể giúp đỡ anh không, và phải giúp ra sao?
Vi Đào vuốt nhẹ tóc cô, “Đừng lo, không sao đâu. Em chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được”. Dì đã dặn không thể nói cho ai, kể cả Cố Tịch. Anh cũng không muốn làm cô lo lắng, tuy anh vẫn bán tín bán nghi nhưng nếu có thể khiến bố mẹ Cố Tịch yên tâm, khiến cô yên lòng, anh nguyện tin những điều đó.
“Nhưng… nhưng em bất an quá.” Từ chuyện cưới hỏi bỗng dưng tạm hoãn, cô đã thấy có gì đó không ổn, cứ như ông Trời đang cố ý làm khó họ. Cô và Vi Đào thật sự có thể kết hôn suôn sẻ chứ?
“Ngốc quá, tất cả đã có anh, em chỉ cần nhắm mắt đợi gả cho anh là được”, hơi thở nóng ấm của anh phả vào tai cô, tê dại, nhưng không thể áp sát. Cố Tịch thấy nóng người, anh đang kiềm chế, nếu là bình thường thì anh đã gặm tai cô và tiếp tục thì thầm rồi. Nhưng lúc này anh chỉ ôm cô, không có động tác nào khác. Cô thoáng thấy xót xa, hai tay chủ động ôm lấy eo anh, “dạ” một tiếng.
Vì hạnh phúc cả đời, nhẫn nại trong phút chốc cũng là hạnh phúc.
Sau khi về lại W, hai người tạm hoãn việc chuẩn bị hôn lễ. Vi Đào gọi điện cho bố mẹ, nói rằng chuyện cưới xin không cần phải vội. Bố mẹ anh truy hỏi nguyên do, Vi Đào chỉ nói công việc quá bận, kết hôn là chuyện lớn, cả đời chỉ có một lần, không muốn gấp gáp. Bố mẹ Vi Đào cằn nhằn rằng nếu anh bận thì để họ giúp, hai đứa chỉ cần đợi xuất hiện trong lễ cưới là được, còn nói là đã thông báo cho họ hàng biết, mọi người đều nghĩ nửa năm đầu này sẽ được uống rượu mừng, bỗng dưng lại nói hoãn sẽ rất lạ lùng. Vi Đào nhẫn nại giải thích một lúc. Cuối cùng hai ông bà cũng không kiên quyết nữa, nhưng trước khi cúp máy, mẹ Vi Đào bỗng dưng hỏi anh, có phải nhà họ Cố phản đối không. Vi Đào phủ nhận ngay, anh cũng đã giải thích với nhà họ Cố rồi, thực sự là vì công việc.
Hôm đó khuyên bố mẹ xong, Vi Đào tưởng chuyện này đã ổn, ai ngờ mấy hôm sau, anh lại nhận được điện thoại của ông bà. Ban đầu anh viện cớ bận công việc để giải thích với bố mẹ, vì biết bố mẹ không tin những chuyện bói toán này nọ, nếu để họ biết chuyện cưới hỏi bị hoãn vì lý do đó, hai người nhất định sẽ bực bội. Nên anh và Cố Tịch đã thống nhất sẽ không nói với bố mẹ nguyên nhân thực sự. Nhưng mẹ anh lại gọi điện hỏi ông bà Cố, mà bố mẹ Cố Tịch tưởng Vi Đào đã giải thích với gia đình nên cũng nói thẳng ra. Lần này hay rồi, mẹ Vi Đào kết thúc cuộc nói chuyện với ông bà Cố liền gọi ngay cho anh, hỏi rốt cuộc là có chuyện gì?
Vi Đào thấy đã đường