Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.



Lạc Tịnh
Thứ Tư, Cố Tịch và Phương Phi đáp máy bay đến M. Nói đến máy bay, Cố Tịch vốn định đi tàu ghế cứng, nhưng Vi Đào không đồng ý, nói như vậy quá cực nhọc cho cô, bắt hai người đổi sang vé máy bay, thiếu bao nhiêu anh bù. Phương Phi cứ ôm lấy Cố Tịch xuýt xoa khen Vi Đào là người chồng tốt, biết thương vợ. Cố Tịch đỏ mặt tía tai, Vi Đào nhìn mà càng rung động, chỉ ngại có Phương Phi ở đó, không tiện ôm vào lòng. Nhưng Phương Phi được lợi, quả nhiên dẻo mồm, cứ luôn miệng bảo Cố Tịch và Vi Đào là vợ chồng, khiến anh như nở hoa trong bụng.
Cố Tịch và Phương Phi đến tổng bộ báo danh. Khi ký tên nhìn thấy mọi người từ các công ty con đến tranh tuyển, Phương Phi chỉ vào một, hai người có chút ấn tượng, giới thiệu với Cố Tịch. Có mấy người vừa ký tên vừa nói cười với các nhân viên ở tổng bộ, mới nhìn đã biết là có ô dù sau lưng. Phương Phi thì thầm vào tai Cố Tịch, “Nhưng, ô dù của họ cũng không lớn lắm, chí ít tớ chưa thấy ai là họ hàng thân thích của lãnh đạo, trừ cậu”. Cố Tịch đỏ mặt vội trừng mắt, đừng nói bậy, cô không muốn núp bóng Vi Đào. Phương Phi thè lưỡi, hiểu rồi, tất cả là nhờ thực lực.
Lúc mọi người ký tên đã trả luôn tiền khách sạn mà tổng bộ sắp xếp, lần này mọi chi phí đều tự bỏ ra. Cố Tịch và Phương Phi ở một phòng, hai người xách hành lý định lên lầu thì bỗng cửa thang máy có tiếng động, họ nhìn sang, rất thắc mắc khi thấy Lạc Tịnh. Hai người nhìn nhau, bình tĩnh đến chỗ thang máy.
Lạc Tịnh là phó trưởng phòng thị trường của tổng bộ, phụ trách kế hoạch kinh doanh toàn quốc, lần này tuyển trưởng phòng kế hoạch trung tâm tiêu thụ, cô là một thành viên trong ban xét tuyển. Lạc Tịnh mỉm cười gật đầu với mọi người, không nói gì mà đi thẳng đến quầy ghi danh.
Cố Tịch nhân lúc Phương Phi đi tắm, gọi điện cho Vi Đào. Anh không nghe máy, có lẽ đang họp, cô nhắn tin cho anh báo đã tới nơi bình an.
Hai người sửa soạn xong thì tới giờ ăn. Cả hai đến nhà hàng, thấy những ứng viên khác đều đã có mặt, thấy cả Lạc Tịnh đang ngồi ở trong cùng. Cố Tịch và Phương Phi đang định chọn gần cửa thì lại nghe phía trước có người gọi, hình như là ai đó ở thành phố H mà Phương Phi quen. Cô ta vừa gọi thì tất cả đều nhìn họ, người đó vỗ vỗ chỗ ngồi trống kế bên, bảo họ tới đó. Phương Phi đành kéo Cố Tịch lại.
Phương Phi giới thiệu với Cố Tịch, là Tiểu Trương ở thành phố H. Tiểu Trương rất nhiệt tình mời bọn họ ngồi. Cố Tịch thấy Lạc Tịnh ngồi đối diện cùng bàn, da đầu liền tê dại, cô ta đang nửa cười nửa không nhìn cô. Cố Tịch hít sâu một hơi, kéo Phương Phi ngồi xuống, chỉ cần xem như Lạc Tịnh không có là được.
Mọi người đến đông đủ rồi, chủ quản Lâm mời Lạc Tịnh phát biểu, mọi người vỗ tay hoan hô. Lạc Tịnh nói tổng bộ rất xem trọng kỳ tranh tuyển lần này, đầu tiên là chúc mừng các ứng viên đã có thể tiến vào giai đoạn hai của cuộc thi, thứ hai là hy vọng báo cáo ngày mai sẽ phát huy thật tốt, cô sẽ đợi người xuất sắc tiến vào vòng thứ ba – phỏng vấn. Nói xong còn nhìn Cố Tịch vẻ ý tứ sâu xa.
Mọi người nhìn theo ánh mắt Lạc Tịnh về phía Cố Tịch, bỗng vừa có ý thù địch lại vừa tò mò. Trong lòng Cố Tịch rất nặng nề, sao cô ta cứ phải làm thế? Cố Tịch quay sang nhìn Phương Phi, cô nàng đang mỉm cười vẻ thông cảm, nắm lấy tay cô dưới gầm bàn, chớp mắt ngầm bảo, mặc kệ đi.
Lát sau là bắt đầu nhập tiệc. Mọi người vừa ăn vừa hỏi thăm chuyện tranh tuyển. Lạc Tịnh không nói nhiều, đã có một chủ quản khác ngồi cạnh lo ứng phó.
Điện thoại của Cố Tịch đổ chuông, Vi Đào gọi tới. Cố Tịch vội nghe máy, thì thầm bảo anh đợi một chút rồi cầm điện thoại bước ra ngoài. Phương Phi mỉm cười, hai người lại ngọt ngào rồi. Bất giác ngước lên thì thấy Lạc Tịnh đang nhìn chằm chằm ra cửa, vẻ mặt kỳ quặc. Tại sao trông Lạc Tịnh có vẻ bực bội thế nhỉ? Tình nhân người ta ngọt ngào với nhau thì liên quan gì tới cô ta, thật kỳ lạ.
“Vẫn ổn chứ?”, trong giọng nói bình thản của Vi Đào toát ra sự quan tâm ấm áp.
“Cũng tàm tạm, đang ăn cơm. Còn anh, ăn cơm chưa?” Giờ này mới gọi điện cho cô, nhất định là lại họp tới muộn, chắc chắn chưa kịp ăn gì.
“Chuẩn bị đi ăn đây. Có quen không?”, Vi Đào hình như đang cười, giọng trở nên rất dịu dàng.
“Quen chứ.” Cố Tịch nhìn mũi giày, nhắc anh nhớ chăm sóc bản thân, chăm sóc Gia Tuấn.
Vi Đào bỗng cắt ngang, “Tịch Tịch, sao vậy?”. Cô hễ căng thẳng là lại nói nhiều, hơn nữa còn nói không có trọng tâm.
Cố Tịch cắn môi, khẽ bảo, “Em nhớ anh”. Cô thoáng nghe thấy tiếng hít hơi thật khẽ, trong lòng ngọt ngào. Có lẽ chỉ là tiếng sóng điện thoại thôi, nhưng sự im lặng của anh khiến tim cô đập thình thịch, mặt bất giác đỏ bừng.
“Hai hôm nay tổng bộ đến kiểm tra.” Giọng anh cố ý trầm xuống lại tiết lộ sự mất bình tĩnh. Cố Tịch cười không thành tiếng, cô hiểu ý anh, anh chỉ muốn đích thân đưa cô đi, nhưng không thể để ảnh hưởng tới công việc, “Đừng lo, em và Phi Phi rất mạnh mẽ mà”. Chỉ cần nghe giọng anh là cô thấy yên tâm, cho dù ngày mai thi thế nào, cứ bình tĩnh ứng phó là được.
“Lạc Tịnh là thành viên ban xét tuyển, có