Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

trọng của dì và vẻ sửng sốt ở Vi Đào đều khiến cô có cảm giác không lành, nhưng cô lại không biết phải tránh thế nào.
“Anh cũng không biết, nhưng dì nói rất chuẩn”, Vi Đào ôm cô, giọng cũng hơi căng thẳng, “Biết anh vì sao không xem phim ma không?”
Cố Tịch ngước lên, đờ đẫn lắc đầu, lẽ nào có liên quan đến điều này?
“Vì anh đã từng thấy những thứ không sạch sẽ.”
Cô rõ ràng cảm thấy cơ thể anh căng cứng, bất giác siết chặt tay ôm anh. Giọng anh không mang chút cảm xúc nào, bình thản kể lại, “Anh thường xuyên bị bóng đè, nên không xem những thứ đó”. Tiểu Tịch lờ mờ hiểu ra điều anh nói, thấy lạnh trong lòng, anh… hóa ra bị ám ảnh.
“Nhưng sau khi anh quen em, cảm giác đó bớt đi nhiều rồi”, anh vuốt lưng cô, mặt áp lên tóc cô, cảm giác ôm cô rất ấm áp, rất bình yên.
Cố Tịch rung động, “Có phải vì em to gan không?”. Vi Đào hôn nhẹ lên má cô, chớp mắt.
Cố Tịch vuốt ve mắt anh, “Em sẽ bảo vệ anh, sau này không cần sợ nữa”. Cô không thể tưởng tượng nỗi sợ hãi của anh là thế nào, nhưng thấy anh cố ý trốn tránh thì rất xót xa. Anh không thích xem thì sau này cô cũng không xem. Cô phải cố gắng hóa giải nỗi sợ hãi trong lòng anh.
Vi Đào nhìn cô, nụ cười càng sâu hơn, “Không được nuốt lời”. Cô gật mạnh đầu, “Tuyệt đối không nuốt lời”. Nụ hôn ấm áp như lời hứa của hai người. Họ sẽ bảo vệ nhau, cho đến mãi mãi.
(Tác giả giải thích thêm: Người trong mệnh có sao Thất Sát thì rất dễ nảy sinh chuyện tình cảm với cấp dưới hoặc đối thủ cạnh tranh ngang hàng.)






Cảnh báo
Cố Tịch đinh ninh là dì sẽ nghĩ cách, bố mẹ tạm thời có thể vững lòng, nào ngờ sự lo âu của bố mẹ nhiều hơn cô tưởng. Tối đó mẹ đặc biệt dặn dò cô mấy hôm ở nhà không được ở chung phòng với Vi Đào, nói rằng hai người chưa làm lễ phải kiêng kỵ. Cố Tịch cũng không thấy gì, nên bảo Vi Đào ở phòng khách. Nhưng khi cô và Vi Đào ngồi trong phòng khách, vừa dọn dẹp phòng vừa trò chuyện thì mẹ bỗng bước vào, dặn dò vài thứ linh tinh, lúc đi còn cố ý để ngỏ cửa.
Cố Tịch và Vi Đào nhìn nhau, không đến nỗi chứ, lẽ nào họ ở chung phòng trò chuyện cũng phải kiêng kỵ? Cố Tịch bất lực nhăn mũi, ánh mắt ai oán, “Nhà em nhiều quy tắc quá”. Vi Đào chỉ cười và gật đầu, “Cứ làm theo lời người lớn đi”.
Lần này những thứ phải chú ý đã nhiều hơn. Trước mặt bố mẹ, hai người không được có bất kỳ hành vi thân mật nào, thậm chí chỉ khi cùng ngồi trong phòng cũng phải mở cửa. Hai người đành nhân lúc đi dạo bên ngoài mà ôm hôn nhau, thật không ngờ trước mặt bố mẹ còn phải dè dặn, kiềm chế như vậy.
Rất nhanh, dì đã cầu được thầy để tìm cách hóa giải. Dì nói chuyện riêng với Vi Đào trong phòng trước, lát sau lại gọi Cố Tịch vào. Cô vừa vào đã nắm tay Vi Đào, lo lắng hỏi khẽ: “Thế nào ạ?”. Vi Đào chỉ mỉm cười, không nói. Dì bảo Cố Tịch ngồi xuống. “Dì vừa nói chuyện với Vi Đào, vận xấu của cậu ấy phải dựa vào chính bản thân cậu ấy. Còn về chuyện hai đứa kết hôn, thấy nói là nếu bắt buộc, năm nay cưới cũng được. Ngày thì chỉ có thể chọn mùng Tám tháng Mười Âm lịch, hơn nữa phải làm lễ vào mười giờ sáng, lúc làm lễ còn phải tránh bố mẹ chồng, chỉ có hai đứa thôi, trước khi làm lễ thì đặt tấm bùa này vào dưới gối hai đứa”.
Vi Đào nhướng môi, mắt nheo lại càng quyến rũ gấp bội, “Chưa ngủ à? Anh có chuyện muốn nói với em”.
Cố Tịch cắn môi, lùi lại nửa bước cho anh vào phòng. Vi Đào lúc đi ngang cô, một mùi hoa nhài thanh mát sảng khoái thoáng qua, thơm quá. Cố Tịch làu bàu trong bụng, tắm thôi mà cần gì phải thơm thế? Buồn cười là cô không nhận ra, rõ ràng đó là sữa tắm mùi hoa nhài mà cô mang về. Có thể do gần đây hai người quá ít cơ hội gần gũi nên cô sắp quên mất mùi hương nam tính đặc biệt của anh rồi.
Cố Tịch nhẹ nhàng khép hờ cửa, không dám đóng mạnh, vì sợ bố mẹ trách. Cô bước đến hỏi nhỏ, “Muộn thế này rồi, còn nói gì nữa, để mai hẵng hay”.
Vi Đào dựa vào bên chiếc bàn, đầu hơi cúi, mặc cho nước vẫn chảy xuống, rơi trên chiếc áo không cổ, làm ướt một khoảng. Anh nhìn cô, đưa tay lên ngoắc. Cố Tịch cảm thấy hơi thở lại gấp gáp, lúc nãy chỉ là “hơi”, bây giờ thì rối loạn thật sự. Anh… sao anh có thể quyến rũ đến thế! Khóe môi cong lên, hàng lông mày đen hơi nhướng, lúc cau vào lúc giãn ra, khóe môi rõ ràng vẫn như lúc bình thường, nhưng vì sao nhìn lại thấy thấp thoáng nụ cười, giống như đang dụ dỗ, đặc biệt là vẻ mặt anh khi ngoắc ngón tay, uể oải như một con mèo xinh đẹp. Đúng, tại sao cô lại thấy giống mèo, vì trong lúc cử động, anh đều toát ra vẻ uể oải, giống như là một động tác tùy hứng, không chịu sự chi phối của đại não, không phải cố ý mà làm. Sau đó, cô chìm đắm mà không thể kháng cự, tim bay tít lên trên cao.
Vi Đào nhìn cô mở to mắt, rất nhiều biểu cảm trên gương mặt, cuối cùng biến thành màu hồng nhuộm xuống tận cổ, thậm chí cả chiếc cằm thon cũng lấp lánh ánh sáng, anh lại ngoắc ngoắc ngón tay.
Cố Tịch ngần ngừ bước tới, còn cách khoảng một cánh tay thì hơi thở của anh đã ập đến. Anh giơ tay kéo cô vào lòng, Cố Tịch giật mình kêu khẽ, giãy dụa địn


Teya Salat