Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
br>Thạch Đầu ở phía sau vỗ ngực bịch bịch, lớn tiếng nói: “Hồng bao thì đại ca yên tâm, chị không nuôi nổi thì còn có Thạch Đầu em. Lão tử có tiền!”
Khang Tử Huyền thoáng dừng bước lại, quay sang Thạch Đầu nói lạnh lùng: “Cảm ơn, không phiền cậu đâu! Con của tôi, tôi tự nuôi được.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta chằm chằm rồi kiễng chân ghé sát tai anh ta thì thầm: “Anh có con rồi à?”
Ánh mắt hiện lên nét cười nhẹ nhàng hơi bất lực, Khang Tử Huyền thì thầm vào tai tôi: “Ở trong bụng em.”
“Trong bụng tôi? Trong bụng tôi chỉ có rượu, không có trẻ con.”
“Bởi vì anh còn chưa gieo mầm.”
“Gì cơ, thì ra trẻ con được gieo mầm ra à?”
Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Câu hỏi ngốc nghếch của tôi đã hoàn toàn chọc cười Khang Tử Huyền. Khi cười, gương mặt lúc nào cũng lạnh lùng của anh ta bỗng hiện lên sự ấm áp. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh ta giống như cảm nhận được hương hoa trong gió xuân nên cũng ngây ngô cười khanh khách.
Một giây sau, Khang Tử Huyền quay ra phía cửa, khuôn mặt tươi cười trong phút chốc trở nên lạnh lùng. Nụ cười tắt ngấm, thay vào đó là người đàn ông với khuôn mặt băng giá. Tôi cũng quay đầu lại theo bản năng, nụ cười cũng đông cứng lại.
Phó Thần đứng ở cửa, ánh mắt phức tạp nhìn về phía tôi. Chúng tôi cách nhau vài bước nhưng lại như trăm sông ngàn núi, không ai qua được. Nhìn đôi mắt đầy đau khổ của anh ta, tôi cảm thấy trong tim mình có một góc nào đó đang nhói đau. Cơn say chợt tan biến.
Phó Thần bình tĩnh nhìn tôi rồi lại nhìn Khang Tử Huyền bên cạnh tôi, đôi môi khô mấp máy: “Lượng Lượng, em… muốn kết hôn?”
Cửa vào quán ăn thưa thớt bóng người, Phó Thần không nhìn tôi mà nhìn Khang Tử Huyền hỏi: “Là anh ta sao?”
Tôi ngại ngùng liếc nhìn Khang Tử Huyền đang im lặng, trái tim bỗng nhiên chùng xuống. Nếu nói trả thù Phó Thần mang lại cho tôi niềm vui gấp trăm lần thì cái nhìn sâu sắc của Khang Tử Huyền kia cũng đủ làm dâng lên ngàn vạn lần nỗi hối hận trong lòng tôi.
Men rượu say làm tê liệt toàn bộ lý trí, tôi không biết mình đang làm gì, nói gì. Gió đêm thổi nhẹ lên má, tôi nhớ đến buổi tối hôm tôi và anh ta cùng nhau đi dạo tâm sự trên biển. Đột nhiên tôi nhận ra Khang Tử Huyền giúp tôi vì tình, còn tôi lại vì sự ích kỷ của bản thân, lấy danh nghĩa trả thù để làm tổn thương anh ta, có lẽ tôi mới là người đáng bị báo ứng. Tôi không thể đối mặt với Khang Tử Huyền, thậm chí cũng không còn mặt mũi đối diện với Phó Thần, dù sao chúng tôi cũng đã từng thề non hẹn biển. Tất cả đều do cái thứ gọi là “tình yêu” đã làm cho tôi trở nên tàn nhẫn và yếu đuối.
Tôi không muốn tiếp tục ở đây nên buột miệng nói: “Tôi đi trước.”
Trước khi bỏ đi, tôi dừng lại nói: “Món bún Qua Cầu ở đây rất ngon, lần sau dẫn Duy Nhất đến đây nếm thử đi!”
Tôi và anh ta cứ nhẹ nhàng lướt qua nhau như vậy, chuyện cũ cũng như cánh hoa đào bay theo gió. Hoa rơi xuống đất rồi, một ngày nào đó sẽ hóa thành bùn.
Đêm nay Khang Tử Huyền đưa tôi và Thạch Đầu về, suốt dọc đường chúng tôi không nói chuyện. Sau khi về nhà, tôi vô cùng băn khoăn, đi sau anh ta định bắt chuyện. Không ngờ anh ta nghiêm mặt đi lên tầng, đóng cửa phòng đến “rầm” một cái thật vô tình, nhốt tôi ngoài cửa.
Tôi tựa vào góc tường ngoài cửa phòng anh ta một lúc, càng nghĩ càng hiểu vì sao anh ta có phản ứng như vậy. Luôn có những người bẩm sinh kiêu ngạo như giới quý tộc nên có lẽ anh ta cảm thấy mình thất bại.
Trong bóng đêm, tôi từ từ lần xuống tầng. Tim tôi đập thình thịch đợi chờ một vòng tay ôm lấy mình từ sau lưng, để tôi lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh ta, sau đó trịnh trọng nói một tiếng “xin lỗi”. Trái tim tôi chùng xuống, vòng tay ấy không xuất hiện, có lẽ anh ta đã nhận ra tính cách của tôi và quá thất vọng nên quyết định buông tay từ bỏ. Điều đáng buồn là đến khi anh ta buông ta, tôi lại bị ánh mắt của anh ta hấp dẫn từ lúc nào không hay.
Tôi thong thả đi đến bên cửa sổ nhìn ánh trăng rải đầy mặt đất, thở dài trong lòng. Ngày mai Phi Ca về rồi, tôi cũng nên chuyển ra ngoài, giấc mơ mà anh ta cho tôi phải dừng lại thôi.
Giấc mơ này thoang thoảng hương hoa, cuối cùng lại là ảo ảnh, hư không.
Đêm đó tôi ngủ không ngon giấc và mơ rất nhiều. Trong giấc mơ có Phó Thần, Duy Nhất, lại có cả chính tôi. Trong mơ Phó Thần thì thầm với tôi: “Lượng Lượng, xin lỗi em. Anh không biết cô ấy là em họ em, anh không biết…”
Sau đó, vòng quay của hồi ức bắt đầu chuyển động, quay lại ngày đầu lúc mới quen. Tôi đi thăm lão Tôn bị xuất huyết dạ dày, lúc đi ra tình cờ gặp hàng xóm kiêm đồng nghiệp của Duy Nhất ở thang máy. Cô ta kéo tôi rồi chỉ một người đàn ông đang mỉm cười nho nhã cách đó vài bước, nhỏ giọng nói: “Kia là bác sĩ Phó khoa ngoại, tình nhân trong mộng của tất cả những cô gái còn độc thân trong toàn bệnh viện. Cô em họ Duy Nhất của chị thích anh ấy vô cùng, cô nàng ấy yêu thầm từ lâu lắm rồi.”
Lúc ấy tôi nhìn theo hướng cô ta chỉ, bắt gặp ánh mắt anh ta cũng vừa nhìn lên, đầu óc bỗng trống rỗ