Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

ng mất vài giây.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được trái tim đập loạn nhịp, có trách thì chỉ trách nụ cười tươi rất ấm áp đó.
Sau đó Duy Nhất làm tôi bẽ mặt trước mặt mọi người, không để tôi có đường lui. Nhưng trùng hợp thay, khi tôi đưa đồng nghiệp bị thương đến bệnh viện khám, bác sĩ phụ trách lại chính là Phó Thần. Tôi vì muốn trả đũa việc làm ác ý của Duy Nhất mà mặt dày chặn anh ta ở hành lang bệnh viện: “Bác sĩ, có thể cho tôi số điện thoại của anh ta không?”
Anh ta mỉm cười nhìn tôi, hơi ngạc nhiên “hả” một tiếng. Tôi mặt dày đến phút cuối, ưỡn thẳng lưng nói: “Tôi muốn hẹn hò với anh.”
Anh ta trầm ngâm vài giây, sau đó nói giọng rất dễ chịu: “Tối mai được không? Tối hôm nay tôi phải trực.”
Tôi vẫn nhớ rõ khuôn mặt tươi cười dịu dàng của anh ta lúc trước, trong mắt lóe lên vẻ tinh nghịch. Lúc tôi cho rằng anh ta muốn từ chối, anh ta lại trả lời ngoài dự đoán của mọi người: “Tối mai được không?”
Chúng tôi có khởi đầu tốt đẹp nhưng không ai kiên trì đến cuối cùng. Có lẽ điều tuyệt vời của cuộc sống chính là ở chỗ đó, không hoàn hảo đến mức khiến con người ta thỉnh thoảng lại phải hoài niệm.
Tôi nằm mơ suốt một đêm, lúc tỉnh lại trời đã tờ mờ sáng. Không ngủ tiếp được nữa, đầu óc choáng váng, tôi nặng nề ngồi dậy gục đầu vào đầu gối, trong lòng buồn chán.
Hình như anh ta rất để ý đến cuộc nói chuyện tối qua, có khi còn để ý đến việc tôi đơn phương tuyên bố sẽ lấy anh ta hơn. Người như thế có lẽ rất kiêng kị phụ nữ vì thèm muốn tiền tài của mình mà tâng bốc, nịnh nọt anh ta. Tất cả những việc tôi làm tối hôm qua giống như một con buôn, chẳng trách lúc về anh ta lại không thèm để ý đến tôi.
Tôi đau khổ ôm trán bước xuống giường. Sau khi rửa mặt, người cũng tỉnh táo lên rất nhiều, lúc này tôi mới lảo đảo đi ra phòng khách. Anh ta vẫn chưa dậy. Tôi nằm bò lên ban công, híp mắt lại cảm nhận ánh sáng bình minh của thành phố qua khe mắt. Lúc này tâm trạng chán nản mới khá lên được một chút.
“Không ngủ thêm à?” Phía sau vang lên một giọng nói trầm ấm vẫn còn ngái ngủ. Tôi ngây ra một lúc, một chiếc áo khoác mỏng nhanh chóng phủ lên người tôi: “Buổi sáng trời lạnh đấy.”
Tôi không từ chối ý tốt của anh ta, tiếp tục ngắm mặt trời của tôi. Nỗi lo lắng mơ hồ đã trôi dạt đến tận nơi nào đột nhiên tôi không biết nên nói gì với anh ta.
Khang Tử Huyền đứng cạnh tôi cùng nhìn về những tòa nhà cao tầng phía xa. Trong làn gió mát buổi sớm, chúng tôi chìm vào im lặng.
Một lát sau, tôi nói: “Hôm nay Phi Ca về rồi.”
Anh ta “à” một tiếng.
“Mấy ngày nay làm phiền anh, cảm ơn nhé!”
Anh ta lặng lẽ nhìn về nơi nào đó, ánh mắt xa xăm: “Không có điều gì khác muốn nói sao?”
Tôi chần chừ một chút rồi gật đầu nói chắc chắn: “Có. Tối hôm qua tôi uống nhiều nên nói lung tung, mong anh đừng để ý.”
Khang Tử Huyền quay lại đối mặt với tôi, trong đôi mắt đen chất chứa nỗi buồn. Anh ta gằn từng tiếng hỏi: “Còn gì không? Hết rồi sao?”
Tôi hít một hơi sâu, chậm rãi kéo chiếc áo trên vai xuống đưa trả lại, rồi nhìn thẳng vào anh ta lắc đầu nói: “Không còn sớm nữa, tôi đến trường đây.”
Mới đi được hai bước, đột nhiên cánh tay tôi bị anh ta nắm lấy. Khang Tử Huyền cau mày tức giận nhìn tôi hỏi: “Em định cứ bỏ đi như vậy sao? Chẳng lẽ mấy ngày vừa rồi không có chút ý nghĩa nào với em?”
Tôi cắn môi không nói gì.
Khang Tử Huyền bước đến gần, trán của anh ta gần như đặt lên trán tôi: “Cô gái nghĩ một đằng nói một nẻo này, thừa nhận thích anh khó khăn đến như vậy sao?”
Kỷ niệm ấm áp của những ngày qua xen lẫn với sự rung động của trái tim như thước phim đang tái hiện lên trong đầu, tôi chần chừ một chút, một lúc lâu mới tìm được đáp án hợp lý cho mình: “Là do tôi cô đơn quá thôi. Tối hôm qua tôi mơ thấy anh ấy, tôi nghĩ mình vẫn chưa từ bỏ được, xin lỗi!”
***
Lúc ra khỏi nhà Khang Tử Huyền tôi không hề quay đầu lại. Trực giác nói cho tôi biết anh ta vẫn đứng trên gác nhìn tôi đi với ánh mắt phức tạp. Tôi nghĩ tôi cũng không có can đảm quay lại nhìn, dù sao sự thật đúng là tôi đã rung động. Tôi có gan rung động nhưng lại không có can đảm gật đầu thừa nhận. Tôi không khác gì một con thỏ nhát gan.
Sáng hôm nay tôi chìm trong hỗn loạn. Say rượu, thiếu ngủ cộng thêm tâm trạng không tốt làm tôi ủ rũ như bông hoa héo, chỉ muốn gục xuống bàn.
Tiết tiếng Anh, nhìn thấy cô giáo Diệp dịu hiền, nhớ đến mấy ngày trước cô ấy và “ai đó” xem mặt, trong lòng tôi như bị rót axit vậy. Tôi quyết tâm lấy sách che mắt.
Thạch Đầu lên lớp tiết toán, tôi cũng không cần che giấu nữa, hiên ngang nằm bò ra bàn ngủ suốt giờ học. Có lẽ Thạch Đầu quan tâm nhìn tôi mấy lần nên cô bé Tống Sướng Nhiên ngoan ngoãn cuống lên húych tôi: “Giản Mỹ Đạt, mau dậy đi, thầy nhìn cậu đấy!”
Tôi mơ màng lau nước miếng thay đổi tư thế ngủ. Tống Sướng Nhiên dùng mọi cách để gọi tôi dậy: “Mau dậy đi, thầy Thạch tức giận rồi!”
Giọng nói của cô bé cứ vang lên ong ong bên tai làm tôi mất hết kiên nhẫn. Thấy tôi ngang bướng, cô nàng đó cũng cao giọng lên: “Cậu mau ngồi dậy đi!”
Tiếng kêu này đủ để mọi người trong lớp