Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

ó mấy cậu thanh niên mặc T-shirt ngắn đánh bóng rổ.
Tôi nghiêng đầu nhìn, trong đầu suy nghĩ về mục đích ngồi đây của cậu ta. Còn Giang Ly lại nhàn nhã tựa hai tay vào cầu thang hỏi thẳng vào vấn đề: “Dạo này cậu có tâm sự gì à?”
“Hả? À, đúng vậy.” Ngạc nhiên vì sự quan tâm của cậu ta, tôi gật đầu thừa nhận. Tâm sự thì nhiều lắm, cậu chính là một phần tâm sự của tôi đấy, tôi sắp mất bát cơm vì bố mẹ cậu đây này.
Cúi đầu đảo mắt một hồi, tôi tương kế tựu kế thở dài, buồn bã nhìn xa xăm, hai tay chống má dùng giọng đáng thương nói: “Bố mẹ mình sắp ly hôn, ngày nào cũng cãi nhau, tối qua còn động tay động chân nữa. Cả buổi tối mình không ngủ được gì hết.”
Tôi làm ra vẻ suy sụp, ngồi vẽ vòng tròn trên đất rầu rĩ nói: “Hôm nay bọn họ đều ở nhà bạn, từ giờ trong nhà chỉ có một mình mình thôi. Mình không muốn về nhà, mình muốn bỏ nhà đi.”
Tôi hạ giọng thì thầm: “Sao bọn họ lại có thể đối xử với mình như thế?”
Tôi vừa hung hăng thầm xỉ vả chính mình, vừa giả vờ nức nở khóc, qua khóe mắt nhìn thấy anh chàng Giang Ly đang không biết làm sao để an ủi tôi. Dù sao cậu ta vẫn là một cậu nhóc thiếu kinh nghiệm, có lẽ không biết nên an ủi người khác như thế nào.
Khuôn mặt đơ ra, qua một lúc lâu cậu ta mới dám hỏi tôi: “Cậu… vẫn ổn chứ?”
Trong lòng tôi thầm khinh bỉ hành vi lừa đảo trẻ con của chính mình, nhưng với tình hình hiện nay đúng là không còn cách nào khác. Tôi đành phải tiếp tục giả vờ không nói gì và não nề nhìn về xa xăm.
Lời nói dối cũng đã nói ra, tôi không thể tưởng tượng được sau này khi bị cậu ta phát giác thì cục diện sẽ phải xử lý thế nào. Nhưng tôi không còn đường rút lui nữa, chi bằng giải quyết nhanh mọi việc để sớm được thoát thân, lưu lại trong ký ức của cậu ta một Giản Mỹ Đạt đến nhanh chóng mà đi cũng vội vàng. Kết thúc như vậy là hoàn hảo nhất, nhưng tôi sẵn sàng bỏ nhiều công sức hơn để giảm thiểu tối đa tội lỗi của mình.
Tôi và Giang Ly cứ ngồi bên nhau như thế. Dưới sân, một cậu nam sinh cao ráo đang chơi bóng, tư thế rất mạnh mẽ. Cậu ta nhảy lên rồi ném bóng vào rổ khá đẹp mắt khiến mấy cậu nhóc khác vỗ tay reo hò. Im lặng một lúc, tôi hỏi: “Cậu có thể ném vào rổ không?”
“Có.”
“Thế à, hình như mình vẫn chưa xem cậu chơi bóng rổ.”
Cậu ta “à” một tiếng.
“Tan học cậu có rảnh không?” Giang Ly đột nhiên hỏi. Tim tôi đập thình thịch, nhìn cậu ta mong chờ.
“Có, có…” Tôi đang bận lại mệt nhưng vẫn muốn đến nhà cậu ăn cơm để đặt máy nghe trộm đây.
“Vậy đến sân bóng rổ đi, mình cũng đang muốn chơi bóng.”
Trái tim đầy mong mỏi của tôi treo lơ lửng trong không khí, phút chốc rớt phịch xuống theo phương thẳng đứng.
Buổi chiều, tôi gửi tin nhắn cho Đông Tử kêu cậu ta nhớ bám lấy Giang Ly đến sân bóng. Dù nghi ngờ sức hấp dẫn ở tuổi 24 của mình nhưng tôi cũng không thể không đề phòng tình cảm nam nữ sẽ bất ngờ nảy sinh giữa cảnh sắc mùa xuân đẹp như thế này.
Sau khi tan học, tôi đến sân bóng như đã hẹn rồi ngồi xuống vỗ tay ủng hộ cho hai người đang đầm đìa mồ hôi. Đông Tử giả vờ không quen tôi. Dưới sự chứng kiến của Giang Ly, bọn tôi phải vờ hàn huyên một chút. Chơi thêm một lúc, đến lúc mặt trời lặn chúng tôi mới vẫy tay tạm biệt.
Giang Ly tiễn tôi đến trước trạm xe bus trường học, tôi lại khôi phục vẻ buồn bã chán nản. Ánh mắt cậu ta có chút lo lắng, muốn nói rồi lại thôi. Lúc tôi đang đợi động tĩnh từ phía cậu ta, Giang Ly lấy từ trong cặp cuốn vở bài tập đưa cho tôi, mắt vẫn lạnh lùng như cũ khiến tôi cảm thấy đây là cách tự vệ của riêng cậu ta.
“Cầm lấy đi! Ngày mai không cần đến sớm chép bài nữa.” Trên khuôn mặt đẹp trai hiện lên chút xấu hổ, giống như đang đấu tranh để nói ra việc gì đó rất khó mở miệng vậy.
“Buổi sáng nên ngủ nhiều một chút!”
Sau đó cậu ta giúi vào tay tôi cuốn vở bài tập, nhanh chóng lên xe phi như bay. Tôi cầm cuốn vở có chữ viết nắn nót của cậu ta, đứng ngây người trước dòng xe đang lao qua. Chưa bao giờ, tôi thấy hận chính mình như lúc này.
Phi Ca đã về nhà từ trưa, vì mấy ngày không được ngủ nên cô nàng vừa về là nằm ngay đơ ra ngủ bù. Lúc mở cửa cho tôi, cô ấy đang mặc bộ áo ngủ hình gấu Winnie, mặt mũi xanh xao.
Cô nàng ngáp một cái thật lớn rồi nằm trên sô pha than vãn: “Lượng Lượng, cậu không biết đâu, ông cậu mình lần này đúng là giày vò nhà mình gần chết. Ông già ấy làm quan lớn quen rồi nên bị bệnh mà còn bày đặt đúng theo kiểu cách nhà quan. Bên cạnh giường bệnh 24/24 giờ không được thiếu người, lại còn phải có hai người, một người bưng trà rót nước, một người nói chuyện cho ông ấy đỡ buồn. Một ngày đọc báo năm tiếng, sáng đọc Nhật báo nhân dân, tin tức xã luận không chừa một trang nào, chiều đọc Nam phương cuối tuần, ngoài quảng cáo ra, không bỏ sót tin gì hết. Mình vẫn còn may, lấy cớ phải đi tập để chuồn. Cậu biết không, nói rõ là đi tập luyện mà vẫn không thoát được đấy. Mẹ kiếp, phải nói thêm cái cớ là “tập luyện vì Tổ quốc” ông ấy mới đồng ý thả mình đi. Em họ mình với Thư ký của nó mới thê thảm, đọc nhỏ quá ông ấy không nghe thấy, đọc to quá ông ấy kêu ồn ào. Cô em họ hỏi mình phải làm sa