XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1787 lượt.

nghe thấy, con sâu ngủ trong người tôi bị đuổi đi luôn. Tôi khẽ ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt mọi người trong lớp đầu tập trung về phía mình. Giang Ly lạnh lùng liếc nhìn, còn Đông Tử quay đầu ngơ ngác, dưới mắt là hai vết thâm tím. Bên cạnh có mấy đứa nhóc mặt cũng ngây ra, có lẽ do thiếu ngủ giống tôi, nhưng chắc chắn không dám ngang nhiên gục xuống bàn như tôi.
Tiếng Thạch Đầu đứng trên bục giảng đột nhiên im bặt. Cậu ta bỏ qua mọi việc, chỉ cười cười với bọn trẻ: “Muốn ngủ thì cứ ngủ đi, các em đều đang ở tuổi dậy thì, nên ngủ nhiều!”
Cậu ta vừa dứt lời, trong lớp mấy cái đầu không hẹn mà cùng gục xuống bàn. Thạch Đầu đứng trên bục giảng đẩy gọng kính, cười gượng gạo rồi bình tĩnh giảng bài trong tiếng ngáy.
Hết giờ, Thạch Đầu gửi tin nhắn hỏi thăm, tôi bảo không sao và kêu cậu ta buổi tối đừng hẹn hò với bạn gái mà tụ tập với tôi và Phi Ca.
Giờ nghỉ trưa, tôi muốn ngủ tiếp mà không được, cứ nhắm mắt là đau đầu, ngủ nhiều lại thấy buồn nôn. Lúc trước chỉ biết ăn nhiều sẽ nôn, nào biết là ngủ nhiều cũng như vậy. Ăn trưa xong, tôi một mình lên sân thượng ngắm cảnh. Được một lúc thì lão Đàm gọi điện đến hỏi tôi tình hình công việc. Tôi đỏ mặt báo cáo nói không có tiến triển gì, nhà người ta không dễ tìm được cớ vào cửa. Lão Đàm ở đầu kia nặng nề “ừ” một tiếng rồi bình tĩnh nói: “Lượng Lượng, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Tốt nhất là cô nên nhớ kỹ điều này!”
Sau đó ông ta gác điện thoại “cạch” một cái.
Tôi trợn mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng thầm nghĩ lão già này càng leo cao, nói chuyện càng có sức uy hiếp, làm cho người khác nghe xong phải nghẹn ngào trong lòng. Hai ngày trước, Lý Phóng còn thì thầm trong điện thoại với tôi là vụ án này xem chừng có vẻ không ổn lắm, không hiểu sao mấy kẻ bị tình nghi quay đi quay lại vẫn là thân thích với Thị trưởng quyền cao chức trọng. Hơn nữa, Cục trưởng là người ngồi cùng thuyền với Thị trưởng đại nhân, mà trùng hợp làm sao phụ trách vụ án này lại là lão Đàm Phó Cục trưởng – đối thủ một mất một còn của Cục trưởng.
Trong thành phố, lão Đàm cũng có không ít quan hệ. Bây giờ Thị trưởng sắp kết thúc nhiệm kỳ, con đường làm quan lên cao hay xuống dốc vẫn chưa biết rõ, thì lão Đàm bỗng hứng lên điều tra đến tận cùng. Nhưng Cục trưởng cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt, trong Cục đâu đâu cũng có “tai mắt”, ông ta làm sao có thể mắt nhắm mắt mở để lão Đàm đoạt mất vị trí sếp lớn được.
Vụ này là “dụ rắn ra khỏi hang” hay “gậy ông đập lưng ông” đây?
Đối với đám lính tôm tép như chúng tôi, muốn được sống yên ổn vẫn cần một ít triết lý sinh tồn, đặc biệt là ở nơi đầy tranh chấp đấu đá nhau như thế này. Trong Cục cũng chia thành ba phe phái: một phe của Cục trưởng và hai phe của hai Phó Cục trưởng. Bên dưới mỗi người đều có một đám tay chân thân tín, nên ai là người thuộc phe Cục trưởng, trong lòng mọi người đều hiểu.
Lúc mới chân ướt chân ráo vào đây, tôi suy nghĩ khá đơn giản. Giống như tất cả những người mới “tham gia” vào xã hội, tôi rất ác cảm với việc phân chia bè phái đấu đá nhau và hoàn toàn không thích nghi được với việc này. Tôi nghĩ làm tay chân cho ai cũng sẽ rước lấy một thân tanh hôi nên dứt khoát không theo phe nào cả, làm một gốc sen thanh khiết trong thời kỳ hỗn chiến. Nhưng ý tưởng này thật ngu ngốc, vì một tên lính hạng bét không có chỗ dựa, không có người che chở thì ai cũng có thể chà đạp, nếu chống đối sẽ phải cuốn gói đi ngay.
Quãng thời gian ấy tôi thật sự rất khổ sở, bị mấy lão to đầu bắt nạt mà phải nén giận. Sau bảy bảy bốn chín lần đấu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi lựa chọn đi theo lão Đàm. Mặc dù ông ta là một lão già đa mưu túc trí nhưng được cái chính trực, không như Phó Cục trưởng Trương, hễ thấy nhân viên nữ cấp dưới trẻ tuổi là đôi mắt lại quét một vòng qua những điểm nhạy cảm.
Tôi cứ nghĩ đến lão già lòe loẹt ấy là lại thấy ghê tởm. Khi vừa mới vào Cục, ông ta đặc biệt thân thiện dễ gần với tôi, gặp một cái là “Lượng Lượng ơi, Lượng Lượng à”, mắt lúc nào cũng hấp háy.
Vào một ngày đông lạnh giá, ở cuối hành lang không người, ông ta sờ tay tôi và bảo tôi: “Em gái, sau này đi theo anh đi, nhất định em sẽ có tương lai tốt đẹp!” Mồ hôi trong tay lão già kia làm cả người tôi nổi da gà, lần đầu ý thức được mình bị quấy rối tình dục.
Sau đấy tôi cũng nghĩ thông, trên đầu không có ô dù thì dễ bị ướt lắm nên tôi phải tự tìm cho mình một cái ô đáng tin cậy. Đi theo ai cũng được, miễn không phải là lão dê già này. Lão Đàm và vợ tình nghĩa cũng hơn hai mươi năm, điều này không có gì phải bàn cãi. Hơn nữa, ông ta và bố tôi là bạn học, dù không cùng lớp nhưng cũng cùng khóa. Nghe nói hai người còn ở trong cùng đội bóng rổ, bố tôi là tiền đạo, ông ấy là hậu vệ, bố tôi cũng từng mời ông ấy đi uống bia. Đi theo bạn cũ của bố, trong lòng tôi cũng thấy yên tâm.
Tôi ngồi trên cầu thang lạnh buốt, lo lắng về vụ án lần này. Một đôi giày thể thao Nike màu trắng xuất hiện, tôi giật mình trợn mắt nhìn cậu ta ngồi xuống bên cạnh. Có điều cậu ta giữ vẻ mặt thờ ơ, đưa mắt nhìn qua cửa sổ xuống sân bóng đang c