Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

trong túi ra chậm rãi lau tay cho tôi như chăm sóc một đứa trẻ.






Giải cứu Nghê Sa
Hôm sau là thứ bảy, tôi ngủ một mạch đến lúc mặt trời lên cao. Lúc tỉnh dậy, tôi ăn đại chút gì đó để đợi bữa trưa hấp dẫn của Phi Ca. Phi Ca đang ngân nga trong nhà bếp, tôi gác chân suy nghĩ xem chiều nay nên làm gì để giết thời gian, nghĩ ngợi chán rồi trong đầu lại suy đoán xem người đàn ông kia đang làm gì. Biết đâu anh ta đang ngồi uống nước với một cô nàng mới quen nào đó. Nghĩ đến đây, lông mày tôi nhíu lại. Điện thoại di động bất chợt đổ chuông, tôi mở máy ra xem, cảm thấy vui vẻ hẳn lên. Là bà chị ngốc Lilisa quen ở Mỵ Sắc gọi đến.
Một thời gian dài không liên lạc, không biết tình hình người đẹp ấy dạo này thế nào rồi.
“Ôi, tiểu mỹ nhân đấy à, nhớ chết mất thôi…”
Không ngờ điện thoại lại truyền đến tiếng thút thít rất nhỏ. Tôi ngây ra một lúc. Nghe thấy đúng là tiếng của Lilisa, tôi đứng bật dậy ra khỏi sô pha: “Nghê Sa… Mẹ nó chứ, Nghê Sa, cậu làm sao thế? Nói chuyện đi! Mẹ kiếp, cậu làm sao vậy?”
Tôi đi tới đi lui: “Bây giờ cậu ở đâu?”
Nghê Sa đọc số phòng khách sạn cho tôi. Cũng may, chỗ đó cách nhà Phi Ca không quá xa, đi xe mất mười lăm phút, nếu phóng nhanh chắc mất tám phút là có thể đến nơi.
Nhưng phía bên Nghê Sa hình như có tiếng người đi vào, sau đó điện thoại mất tín hiệu. Lòng nóng như lửa đốt, tôi gác máy, vội vàng chạy tới ngăn kéo lấy khẩu súng lục rồi quay lại nói với Phi Ca đang theo sát phía sau: “Phi Ca, tình huống khẩn cấp, chuẩn bị một chút đi, lần này cậu phải xuống núi với mình rồi!”
Phi Ca cởi tạp dề và múa dao, đôi mắt toát lên sự sắc sảo. Cô nàng nói: “Được, tốt quá, trời cũng giúp mình. Khương Cát Phi mình đây bảy năm nay không đánh nhau rồi, cũng đang ngứa nghề đây.”
Nói xong cô nàng làm bộ mài con dao bếp trên đùi mấy cái. Lúc này trước mặt tôi đã không còn là nữ tướng bóng chuyền Khương Cát Phi mọi người vẫn biết, mà là nữ ma đầu sơn trại vô cùng hiếu chiến Phi Ca!
Tôi vẫn đang do dự không biết có nên báo cảnh sát hay không, dù sao tôi và Phi Ca cũng khá mạnh. Trong mắt người ngoài, bọn tôi là hai đứa con gái trói gà không chặt nên rất dễ bị người khác xem thường, nhưng vẫn còn có khẩu súng cảnh sát “chính hãng” đứng sau hộ vệ.
Nếu gọi cảnh sát đến, người xem sẽ rất nhiều. Con gái để ý nhất là trinh tiết, chứng kiến cảnh nhiều gã đàn ông nhìn thấy dáng vẻ nhục nhã của mình, Nghê Sa có thể chịu được sao? Liệu cô ấy có nhảy lầu, nhảy sông tự vẫn không?
Tôi cân nhắc do dự mãi, nếu suy nghĩ cho danh tiết của Nghê Sa thì càng ít người biết càng tốt. Vì thế tôi vẫn quyết định đi cứu người với Phi Ca trước rồi tính sau. Đến lúc đó sẽ xem xét nên giải quyết gã bạn trai vô liêm sỉ của cô ấy như thế nào. Tên khốn kiếp ấy có thể tống tiền, vậy chẳng lẽ bọn tôi không thể tống tiền lại gã sao?
Lăn lộn trong ngành cảnh sát nhiều năm rồi, phương pháp biến thái kiểu gì thì tôi không biết nhưng loại con bạc thế này tôi có thể sợ hắn sao. Trong lòng tôi cũng suy đoán chắc hắn là con bạc khát nước thấy tiền sáng mắt, tôi và Phi Ca đối phó chắc đủ rồi. Tôi lái xe vượt đèn đỏ một mạch, trong lòng thầm nghĩ tiền thưởng năm nay thế là cuốn theo chiều gió rồi. Trên xe, tôi kể lại mọi việc một cách đơn giản cho Phi Ca. Phi Ca đột nhiên nổi giận đùng đùng, cứ mài… súng cành cạch.
Đến quầy lễ tân của khách sạn, chúng tôi hỏi nhân viên lễ tân chìa khóa dự phòng. Cô bé lễ tân vì quy định bảo vệ sự riêng tư của khách hàng nên không chịu giao ra. Tay trái tôi ném giấy tờ chứng minh mình là cảnh sát, tay phải đặt khẩu súng đen ngòm lên bàn. Có lẽ cô gái kia lần đầu tiên nhìn thấy vật này nên sợ hãi trợn tròn mắt nhìn, rồi run rẩy đưa chìa khóa phòng ra.
Tôi và Phi Ca hùng hổ xông lên tầng ba với tốc độ nước rút. Đến phòng 3106, tôi giơ súng trước cửa, Phi Ca nắm chặt con dao làm bếp trong tay. Trao đổi ánh mắt với nhau sau đó chèn thẻ phòng, hai chúng tôi đá cửa xông vào.
“Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”
Tôi lớn tiếng hét lên lấy khí thế, hai gã đàn ông đê tiện đang chỉnh máy quay ngây ra sợ hãi, liên tục lùi về phía sau. Lúc xông vào phòng, tôi nhìn xung quanh, nhanh chóng nắm bắt được tình hình. Quần áo của Nghê Sa vứt ở góc giường, cơ thể run rẩy như một chiếc lá rụng trong gió mùa thu, đôi mắt sưng mọng lên vì khóc. Còn hai gã đàn ông kia, một gã xấu xí đang chỉnh máy quay, một gã mới cởi quần được một nửa. Dưới sự hỗ trợ của cây súng, Phi Ca lại gần đạp cho gã đàn ông bán khỏa thân kia một cái. Cô nàng mắng: “Mẹ kiếp, cái thứ thối tha không biết xấu hổ này, dám ra tay với con gái à. Bà đây đạp chết tên khốn kiếp này!”
Trong lòng tôi nghi ngờ, gã bạn trai râu ria của Nghê Sa đâu rồi? Tôi liếc nhìn vào nhà vệ sinh, bên trong không có ai. Tôi giơ súng lên vừa định cứu Nghê Sa trên giường thì bất ngờ bị một cú đánh mạnh phía sau. Tôi bị đá lên giường đau đến mức nhăn nhó mặt mày. Phi Ca thấy thế quay lại, ngay sau đó, ba gã đàn ông bao vây cô ấy. Phi Ca liều chết giãy dụa, cuối cùng cũng thất thế. Co


Old school Easter eggs.