Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

hật đấy, hậu phương của Lượng Lượng vững chắc lắm! Cục trưởng là cha nuôi, Phó Cục trưởng là chú họ của cô ấy. Biệt danh của Lượng Lượng là gì không? Ôi mẹ ơi, không biết hả? Công chúa nhỏ ngành cảnh sát đấy! Từ nhỏ đã coi xe cảnh sát là xe riêng rồi. Động vào cô ấy là thê thảm lắm!”
Cùng lúc thuận miệng nói bừa, đôi mắt Phi Ca đắc ý lướt qua ba gã đàn ông, mấy tên này cúi đầu càng ngày càng thấp. Tôi cũng cúi đầu thật thấp, xấu hổ không dám thừa nhận màn “chém gió” vừa rồi của Phi Ca.
Sau khi kiên nhẫn hoàn tất quá trình khai khẩu cung, tôi cảm thấy cả người mệt mỏi. Lúc trước đánh nhau cùng Phi Ca cũng từng bị thương, cũng có những lúc giằng co kịch liệt nhưng chưa bao giờ thập tử nhất sinh như thế này. Tôi có chút hối hận vì mình nghe theo tình cảm mà hành động đơn thương độc mã, lại càng hối hận vì đã liên lụy Phi Ca. Dù sao những ngày tháng huy hoàng của hai đứa cũng đã qua rồi, chúng tôi vẫn tự nghĩ mình thân thủ cao cường nhưng sự thật chỉ là trò trẻ con trong cái xã hội hung hãn ác độc này.
Tôi thấy Phi Ca đang nhìn ra cửa sổ văn phòng tầng ba của Cục với vẻ mặt nghiêm trọng. Tôi nghi ngờ, đi qua lặng lẽ trao đổi ánh mắt ý hỏi “Làm sao vậy?” với cô ấy. Phi Ca hất hất cằm, cười khổ kêu tôi tự nhìn qua cửa sổ. Tôi chăm chú nhìn xuống, đột nhiên cảm thấy một cơn nhức đầu ập đến.
Trước cửa Cục cảnh sát có mấy chiếc xe màu trắng đến phỏng vấn. Mấy cái logo của một số đài truyền hình lớn nhất thành phố nổi bật đến chói mắt, một số phóng viên đang nói liên hồi trước máy quay. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy một cuộc phỏng vấn lớn thế này, trong lòng tôi dâng lên một linh cảm chẳng lành, nhưng ngay sau đó tôi lại tự an ủi: Phương Lượng Lượng mình chỉ là một con chuột nhắc vô danh, tên tuổi không ai biết, việc này truyền đi không thể nhanh như vậy được, chắc là không liên quan đến bọn tôi.
Vừa củng cố tinh thần xong, đang định cười nói với cô gái bên cạnh, nụ cười của tôi tắt ngấm khi quay người lại nhìn. Sao tôi lại quên được nhỉ, cô nàng cao 1m78 bên cạnh tôi đây nổi tiếp khắp cả nước, ai ai cũng biết. Cô nàng tuyển thủ Khương Cát Phi danh tiếng lẫy lừng của đội bóng chuyền quốc gia mỗi năm đều lên báo đến vài lần. Thấy tôi sững sờ, Phi Ca cười hì hì như một cô nàng ngốc nghếch: “Lượng Lượng, đi theo Phi Ca mình thì cậu muốn không nổi tiếng cũng khó đấy!”
Bọn tôi ôm nhau cùng nhăn nhó.
Chuyện bất hạnh cứ thế mà đến, tối nay Phi Ca chắc chắn trở thành nhân vật chính mà đài truyền hình và báo chí nào cũng tranh nhau đưa tin, ngay cả cô cảnh sát nhỏ vô danh như tôi cũng làm tăng lượng tìm kiếm của những người nhiều chuyện trong thành phố. Sự tích hai vị nữ hiệp mang theo dao làm bếp xông vào hang ổ của bọn lưu manh thông qua các phương tiện truyền thông đã lan truyền khắp hang cùng ngỏ hẻm. Tôi và Phi Ca rụt đầu rụt cổ lặng lẽ nhìn nhau không thốt nên lời, đúng là khổ không kể xiết!
Xem lại trên truyền hình, chúng tôi mới hiểu được toàn bộ câu chuyện cứu người của… chính mình. Thì ra, cô nhân viên lễ tân khách sạn kia từ bé đã tập bóng chuyền, nên xuất phát từ tình yêu sâu sắc với đội bóng chuyền nữ quốc gia, thông tin về tuyển thủ của đội cô ta cũng biết chút ít. Những trận đấu quan trọng của đội tuyển, cô ấy không bỏ qua trận nào, nên dĩ nhiên sẽ nhận ra ngôi sao Khương Cát Phi đang lên của bóng chuyền nữ Trung Quốc. Cô gái bình thường này nhìn thấy đám phóng viên chen chúc đến thì hai mắt sáng rực, gật đầu lia lịa với đám nhiếp ảnh: “Cô ấy có hóa thành tro tôi cũng nhận ra. Chính là cô ấy, người mang theo dao làm bếp chính là tuyển thủ bóng chuyền Khương Cát Phi. Không, tôi không nhìn nhầm, cô ấy không cầm theo bóng chuyền mà là dao làm bếp. Anh là người ở đài truyền hình nào thế? Xúc phạm người quá đấy, chẳng lẽ đến tròn hay méo mà tôi cũng không nhận ra hay sao? Ôi trời ơi, dáng vẻ cô ấy cầm dao làm bếp rất phong độ, giống như nữ thần đi báo thù ấy… Cái gì? Cô gái bên cạnh ấy hả? Tôi không biết, nhưng cô ấy nói cô ấy là cảnh sát. Cô ấy có súng, là súng thật đấy! Cô ấy còn lấy cả giấy chứng nhận cảnh sát ra cho tôi xem nữa. Nữ cảnh sát rất oai phong, nhưng dĩ nhiên không oai bằng Khương Cát Phi khi cầm dao làm bếp được. Chậc chậc, tỉnh thoảng lắm mới thấy được một cô gái toát lên vẻ mạnh mẽ như vậy!”
Cô gái tinh thần phấn khích đang nói năng loạn xạ trên màn hình giống như một bệnh nhân ngoài tầm kiểm soát trong bệnh viện tâm thần vậy. Phi Ca run rẩy khóe miệng, tức giận tắt tivi, sau đó nhăn nhó mặt mày ngồi trên sô pha không nói câu gì. Tôi nằm dưới đất, hai chân gác lên sô pha, trong lòng rối tung. Nghĩ đến tất cả những hậu quả có thể xảy ra, tôi muốn đập cả đầu vào tường.
Không sợ bị lão Đàm mắng như tát nước vào mặt, không sợ khó giữ được bát cơm, lúc này suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi là: chẳng may cậu nhóc Giang Ly kia biết thì phải làm sao đây? Cậu ta mới 18 tuổi, cuộc sống thực sự còn chưa bắt đầu. Cậu ta sống trong thế giới đơn giản và trong sáng, được bao bọc đến mức chỉ có thể phân biệt giữa đen và trắng, làm sao có thể hiểu được hành vi lừa dối đáng xấu hổ của t