Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1715 lượt.
ôi đấy? Cô bé ngây thơ trong sáng Giản Mỹ Đạt thật ra là cô cảnh sát Phương Lượng Lượng có tài diễn xuất hoàn hảo, nội tâm xấu xa, để đạt được mục đích có thể không từ thủ đoạn tiếp cận một cậu thiếu niên.
Sự thật này nghe sao tàn khốc đến thế? Ngay đến chính bản thân tôi cũng khó có thể chấp nhận được, làm sao có thể hi vọng một cậu thiếu niên 18 tuổi tha thứ cho tôi?
“Lượng Lượng, cậu nghĩ gì thế?” Phi Ca hỏi, giọng nói gần như đã mất hết sức sống.
“Đang sợ hãi.”
“Sợ hãi cái gì?”
“Phi Ca cậu có biết không, bây giờ mình không sợ gì cả, mình chỉ sợ nhìn thấy ánh mắt trách móc vì bị tổn thương của cậu nhóc kia thôi. Phi Ca, làm sao bây giờ? Chân mình run quá, mình sợ dù mình có quỳ xuống cậu ta cũng không tha thứ cho mình.”
“Phương Lượng Lượng, cậu đúng là đồ vô dụng! Dưới đầu gối phụ nữ là vàng ròng đấy[2'>! Cậu ta trưởng thành rồi, không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu. Cứ xin lỗi là được rồi, cùng lắm thì sau này giới thiệu cho cậu ta mấy cô nàng ngực lớn một chút, việc này coi như huề.”
[2'> Người Trung Quốc có câu “dưới đầu gối người đàn ông là vàng”, nghĩa cổ để chỉ việc người đàn ông quỳ gối là một việc rất đáng trân trọng, quý giá như vàng như ngọc nên không thể dễ dàng quỳ gối trước người khác
“Cậu nói thì đơn giản, nhưng cậu ta rất khó tính. Trong phim không phải vẫn có nhân vật nam hồi trẻ bị phụ nữ lừa gạt tình cảm, sau khi lớn lên hay ẩn núp trong bụi rậm trả thù phụ nữ khắp nơi đó thôi. Mình sợ con gái cả nước này bị mình hại… Ôi, Phi Ca ơi, mọi người chỉ nói “dưới đầu gối người đàn ông là vàng”, cớ sao vào miệng cậu lại trở thành “dưới đầu gối người phụ nữ là vàng ròng” thế hả?”
“Lượng Lượng, cậu thông minh như vậy mà có những lúc lại khiến cho người ta phải phát điên lên. Bây giờ nam nữ bình đẳng, dựa vào cái gì mà đàn ông có còn phụ nữ lại không có chứ? Hơn nữa, tất cả đàn ông trên đời đều do phụ nữ sinh ra, nói cho cùng thì phụ nữ mới là mỏ vàng lớn nhất. Vì thế phụ nữ chúng ta không thể thấy đàn ông là khúm núm được!”
“Đúng vậy, đúng vậy!” Tôi bị những lời lẽ hùng hồn của cô nàng Phi Ca làm cho bình tĩnh lại. Tôi gật đầu lịa lịa như một chú cún Nhật, càng thêm sùng bái cô nàng. Dù vậy, trước mắt tôi vẫn có một đám mây đen bao phủ. Tôi chớp mắt mấy cái, cúi đầu ngập ngừng: “Phi Ca, liệu cậu có bị lãnh đạo phê bình không? Mình xin lỗi nhé, tại mình, tất cả là tại mình!”
Bàn tay to lớn của Phi Ca đột nhiên đập vào trán tôi, cô nàng còn đá một cái làm tôi ngã lăn ra đất: “Đồ ngốc, Phi Ca mình gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, sao phải quan tâm cấp trên có phê bình hay không? Vì kỷ luật mà không cứu người? Ai phê bình mình, mình liều với kẻ đó. Nếu lãnh đạo không biết phân rõ phải trái như vậy thì cái đội tuyển quốc gia này mình cũng không thèm, cùng lắm thì về nhà bán rau, hừm!”
Tôi xoa trán nhìn Phi Ca ngồi như bà tướng trên ghế sô pha đang hung hăng trợn trừng mắt, đây mới là dáng vẻ chân thực nhất của cô nàng. Cô ấy dựa vào trực quan của mình để phán đoán tốt xấu đúng sai, có tai họa, có đánh nhau gì thì tính sau. Hôm nay không phải tai họa đầu tiên mà chỉ là một tai họa tương đối lớn trong mấy năm nay của bọn tôi thôi. Bị nhiễm sự tự tin của Phi Ca, mấy năm nay tôi mới có thể thoải mái sống phóng túng, làm những việc mình muốn làm. Vì tôi biết, Phi Ca luôn là hậu phương vững chắc của tôi, có cô ấy tôi luôn luôn thấy rất yên tâm.
Đúng là tôi yên tâm hẳn, nhưng ngược lại Phi Ca lại có vẻ buồn bã: “Bà quản gia Phương Dịch Hằng lại tìm mình gây phiền toái.”
Cô nàng nhụt chí ngã lên ghế sô pha, lúc này tôi mới giật mình nhận ra, đôi lúc Phi Ca cũng nghĩ một đằng nói một nẻo. Phi Ca không suy nghĩ đến việc bị phạt, mà đang buồn phiền vì con mọt sách Phương Dịch Hằng không hiểu chuyện. Quả nhiên cô nàng vẫn chưa từ bỏ được cái tên yếu đuối ngu ngốc kia. Đừng nói là tìm một khu rừng rậm, cô ấy rõ ràng chỉ muốn treo cổ trên một cành cây.
Trời cao dù sao cũng chiếu cố tôi và Phi Ca. Chúng tôi làm việc nghĩa giúp bạn nhưng lại vô tình phá tan băng nhóm sản xuất đĩa khiêu dâm lớn nhất thành phố. Bọn tôi vốn chỉ muốn giải cứu cô bạn Nghê Sa khỏi vũng bùn, trùng hợp gặp được băng nhóm lẩn trốn trong thành phố A nhiều năm. Bọn chúng ép những cô gái đang nợ nần hoặc dụ dỗ những cô gái thiếu hiểu biết để quay phim khiêu dâm, sau đó dựng thành đĩa, đưa sang tiêu thụ tại Đài Loan và các nước Đông Nam Á khác. Ngoài in đĩa, bọn chúng còn tổ chức hoạt động mại dâm, phục vụ các quan chức. Thủ đoạn của bọn tội phạm này rất độc ác. Mấy cô gái bình thường không dám khai báo chuyện đáng xấu hổ này với cảnh sát. Hơn nữa, bọn chúng rất gian xảo, lần nào cũng có thể chuồn ngay trước mũi cảnh sát, nên rất kiêu ngạo.
Lần này cảnh sát tìm hiểu rõ nguồn gốc, đào được khối u ác tính ẩn náu trong thành phố A, bắt được không dưới ba mươi tên. Nghe nói trước đó, vụ án xác chết một cô gái không mặc gì giữa lòng sông vốn không tìm được manh mối cũng có liên quan đến băng đảng này. Đám sâu bọ bị bắt, tất cả báo chí đưa tin đều cảm thấy vui vẻ sảng khoái.
Tính ra tôi và Phi Ca dù