Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

n dao làm bếp rơi xuống đất, hai tay bị trói lại, đẩy lên giường.
Tim tôi đập thình thịch, trong lòng thầm nói: Không ổn, hai đứa chúng tôi không xử lý được rồi. Tôi cũng chỉ ngây ra vài giây, sau đó tiếng rống giận dữ đến điếc tai của Phi Ca khiến tôi bị kích thích, sự ăn ý của những lần đi đánh nhau cùng Phi Ca năm xưa đã quay lại. Cảm giác sau lưng có một bàn tay muốn túm lấy mình, tôi dùng chân đá mạnh một cái, lập tức xoay người nằm trên giường chĩa súng thẳng vào gã đàn ông râu ria Mạnh Điền – tên bạn trai vô liêm sỉ của Nghê Sa.
Gã đàn ông bị chĩa súng vào người ngây ra một lúc, rồi ngoan ngoãn hơn rất nhiều. Tôi trầm giọng nói: “Mẹ kiếp, không muốn trán nở hoa thì cấm nhúc nhích!”
“Con bé thối tha kia, dám mò đến tận đây à?” Mạnh Điền mạnh mồm nhưng bộ mặt dữ tợn đã co dúm lại vì cái vật nhỏ bé trong tay tôi. Hắn ta lập tức trao đổi ánh mắt với hai gã đồng bọn, khóe mắt tôi nhìn thấy một tên gầy trong lũ đó đang cúi xuống nhặt con dao Phi Ca đánh rơi xuống đất. Được tôi yểm trợ, Phi Ca nhanh như cắt dùng bàn chân to lớn đá vào ngực gã đó khiến gã văng ra xa một mét. Phi Ca hùng hổ quát mắng, nước miếng văng lung tung: “Dám giở trò mờ ám với bà à… Mẹ nó chứ, mày chán sống muốn về chầu Diêm Vương cứ nói thẳng, bà đây sẽ giúp mày!”
Gã ốm đói kia ôm bộ ngực đau nằm sắp xuống rên rỉ, Phi Ca vỗ tay bộp bộp, có vẻ đắc ý vênh váo.
“Con đàn bà khốn kiếp, dám đá anh em của ông à!”
Gã đàn ông xấu xí cách Phi Ca vài bước đột nhiên cầm cái máy quay cồng kềnh định ném vào trán Phi Ca.
“Phi Ca!” Trong lòng sợ hãi, tôi hét lên. Hai tay tôi run rẩy, theo bản năng hướng nòng súng vào gã đàn ông kia bóp cò. Mục đích duy nhất của tôi chỉ là dọa cho hắn ta sợ, nhưng cùng với tiếng súng vang lên, viên đạn bay sượt qua cánh tay gã đó. Trên tường lập tức xuất hiện một vết đạn màu đen, gã đàn ông kia hét lên một tiếng thê thảm, máy ảnh chỉ còn cách Phi Ca một tấc thì rơi xuống. Hắn ta kinh ngạc cúi đầu nhìn cánh tay đỏ thẫm máu của mình hét lên thê thảm: “Á, trúng đạn rồi! Tao trúng đạn rồi!”
Trong nháy mắt, khi họng súng lệch khỏi quỹ đạo, Mạnh Điền ở phía đối diện liều mạng lao đến định cướp khẩu súng trong tay tôi. Ánh mắt hắn hung hãn như một con sói khát máu: “Con đàn bà thối tha, dám nổ súng thật à? Hôm nay tao liều mạng với mày!”
Tôi vẫn đang trong tư thế nằm nên không thể tung chân được. Vả lại, có khỏe mấy thì một đứa con gái như tôi cũng không thể bằng một gã đàn ông cao to thường xuyên tập luyện thể lực được. Mạnh Điền lao đến hung hăng tát tôi hai cái, rồi một cái nữa. Mắt tôi nổ đom đóm, tai ong ong. Hắn ta dùng chân đá văng khẩu súng tôi cầm trong tay, sau đo tách hai tay tôi ra, khóe miệng nhếch lên đắc ý: “Con đàn bà thối tha, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Tao sẽ cho mày biết thế nào là xen vào việc của người khác!”
Phi Ca thấy tôi bị tập kích, lại bị một gã béo một gã gầy vây quanh nên cuống lên dùng cả tay lẫn chân xoay vòng vòng. Cô ấy hét: “Lượng Lượng! Mẹ kiếp!”
Phi Ca tung quyền loạn xạ, vừa kéo cánh tay bị mảnh đạn làm trầy của gã mập, vừa đá cho tên gầy kia kêu la oai oái. Phi Ca luôn tự tin, nhưng bây giờ trong lúc nguy hiểm, cô ấy lại tỏ ra sợ hãi. Tôi nghĩ cả hai chúng tôi đều biết, những gì chúng tôi gặp phải lúc này không còn là trò đánh nhau bát nháo thời trung học, chỉ tung quyền tung cước cũng thừa đường sống. Giờ phút này chúng tôi đang đối mặt với những kẻ hung hăng liều mạng.
Tình thế đột nhiên biến đổi. Lúc thấy Mạnh Điền định dùng khẩu súng trong tay quay sang Phi Ca đang chiếm thế thượng phong, tôi cắn răng gào lên một tiếng: “Mày đi chết đi!”
Ngay sau đó, không nghĩ ngợi gì hết, tôi dùng toàn bộ sức lực đá vào chỗ hiểm của gã đàn ông khốn kiếp đó, coi như một đòn chí mạng.
“Á…” Tiếng kêu thê lương thảm thiết của gã đàn ông vang lên, hắn ta ôm chỗ đó ngã xuống, khẩu súng cũng theo đó mà rơi ra giường. Tôi lăn một cái, nhặt khẩu súng lên trước.
Phi Ca vẫn đang dây dưa với tên gầy. Nhưng ngay lúc tôi cầm súng nhắm vào gã Mạnh Điền mặt mũi tái mét đang ngã lăn trên mặt đất, bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, cánh cửa bị đá văng ra. Ba bốn người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát cầm súng, mặt mũi nghiêm trọng xông vào, đằng sau là nhân viên phục vụ khách sạn đang run rẩy.
So với cuộc giao tranh kịch liệt lúc nãy, chuyện sau đó trở nên yên bình hơn rất nhiều. Dù tôi đã nhiều lần giải thích thân phận cảnh sát của mình, cùng với sự thật là tôi và Phi Ca cứu người trong lúc nguy cấp, sau khi kiểm tra giấy chứng nhận của tôi xong, mấy ông cảnh sát kia vẫn nói: “Phương tiểu thư, không cần biết những việc cô nói có phải sự thật hay không, chúng ta vẫn nên về Cục trước rồi tính sau!”
Năm phút sau, tôi, Phi Ca, Nghê Sa và ba tên khốn kiếp kia cùng ngồi trên xe cảnh sát thẳng tiến về Cục. Cảm giác bị xe cảnh sát hộ tống về Cục đúng là rất tệ! Tôi mỉm cười với Phi Ca và Nghê Sa, luôn miệng an ủi bọn họ: “Yên tâm đi, yên tâm đi, mình có người giúp mà!”
Phi Ca gật đầu, ngón tay chọc chọc vào mặt tôi rồi tuyên bố chắc chắn với Nghê Sa đang sợ hãi: “T


Duck hunt